Category Archives: OST

[Review series] Guardian – P5: Kim Shin


Nợ bài lâu quá giờ mới trả :)) Đứa nào cho mình mượn tiền ko đòi là chắc mình xù luôn.

Oa sao ấy nhỉ. Kể cũng hơn 1 năm rồi kể từ buổi đầu crush chàng Kim Shin. Tới giờ mình vẫn nghĩ nếu xem lại bộ phim 1 lần nữa chắc sẽ lại như yêu từ cái nhìn đầu tiên thôi. Mình nghĩ bộ phim có những điểm nho nhỏ nhưng khiến nó rất khác biệt với toàn bộ các drama Hàn cùng thể loại còn lại. Một bộ phim có linh hồn thật sự, từ diễn viên, bối cảnh và âm nhạc đều tạo 1 cảm giác như đây là câu chuyện cổ tích có thật tồn tại giữa đời người. Mình nghĩ 1 bộ phim thành công là khi nó chạm tới được cảm xúc của con người, khiến người tin tưởng vào câu chuyện ấy dẫu biết nó 100% là fiction. Một bộ phim thành công còn là khi nó khiến người xem tin tưởng vào cái chân thiện mỹ và muốn hướng tới những điều tốt đẹp mà bộ phim gửi gắm. Mình sống hết 1/4 cuộc đời, càng ngày càng cảm thấy tìm được những bộ phim đem tới trải nghiệm như vậy ngày càng ít. Vì thế mà Goblin có 1 vị trí thực sự đặc biệt đối với mình trong hàng trăm bộ phim Hàn quốc mình đã từng xem.

Read the rest of this entry

Advertisements

[OST] Ỷ Thiên Đồ Long Ký 2019


Bộ Ỷ Thiên tân bản này, copy nhạc cũ đúng là 1 nước cờ cao chinh phục khán giả từ cái nhìn đầu tiên. Ngoài Opening Theme Đao Kiếm Như Mộng các bài hát sáng tác riêng cũng rất thành công. Mình đặc biệt đổ trước bản Đời Này Chỉ Riêng Người của Châm Thâm. Giai điệu u uẩn trầm buồn cùng chất giọng kim du dương đặc sản của Châu Thâm thực sự diễn tả được sắc thái bi thương trong các mối tình của Sơn Tố, Phù Tiêu và Mẫn Kỵ. Tuy nhiên, cá nhân mình nhận định bài này đặc biệt sáng tác cho Phù Tiêu rồi, 2 cặp kia hưởng ké thôi. Ending theme thì chính là dành riêng cho Vô Kỵ rồi, nội câu “nguyện mai danh ẩn tích cho nàng bình an” là đủ biết rồi. Nói chung 2 bài đều thích, yêu nhất là bản của Châu Thâm. Hơi tiếc là tới giờ vẫn chưa tìm dc cái Fanmade video ưng ý nào dành riêng cho Tiêu Phù cả.

    1. Đời này chỉ riêng người – Châu Thâm
      Lời: Trương Doanh
      Nhạc: Vương Diệu Quang
      Biên khúc: Triệu Sắt

 

 

2. Thế nào là vĩnh hằng – Hồ Hạ

 

 

[Music&Lyrics] Don’t Stop Me Now – Queen


Chắc mình phải cho ra 1 chủ đề mới là Queen Marathon quá. Vì quả thật Queen có quá nhiều bài hay mình muốn viết về back story của nó. Hai tuần lang thang trên Utube và nghe gần như hầu hết các bài hit của Queen và xem hiệu ứng mà Bo-Rap tạo nên được trong khán giả toàn thế giới thật sự là một niềm hạnh phúc khó tả. Thật khó tin là sau ngần ấy năm Freddie và âm nhạc của Queen vẫn có sức ảnh hưởng lan toả mạnh mẽ như thế.

Recreation của Adam Lambert. Nói thiệt là mình thấy Adam đúng của Version Mr Đàm của Anh. Giọng Adam khoẻ nhưng bị cái đôi khi nghe the thé, lại khoái gào lên khoe kỹ thuật, ko đủ manly như Fred nên nghe cứ thấy lệch tông thế nào.

Queen sau ngần ấy năm chỉ còn lại Roger và Brian vẫn carry on tiếp tục duy trì và sống tiếp ước mơ âm nhạc của Fred. Họ kết hợp với nhiều vocal singer khác nhau để đi tour và hát lại những bài hát của nhóm, gần đây nhất là Adam Lambert. Haha, thú thật đem so màn trình diễn của tất cả đều không thể sánh với Freddie dù với tất cả dàn âm thanh hiện đại hỗ trợ ngày hôm nay. Mình ko nói về mặt kỹ thuật và chất giọng họ ko bằng. Adam hay Marc Martel đều là những nam ca sĩ thực lực nhất của thế hệ này. Chỉ là như mình đã nói đó, họ đơn giản chỉ không phải Freddie. Chỉ riêng cách nhấn nhả câu hát của mỗi người đều rất khác nhau và họ cũng ko cố gắng bắt chước mà chỉ là hát theo phong cách của riêng mình. Nhưng dù sau mình vẫn rất rất cảm động và tự hào khi thế hệ sau có thể tiếp nối và kế thừa di sản Freddie để lại. Và nhìn Roger và Brian hai anh già mà còn gân trên sân khấu, vẫn cháy hết mình để tạo ra những âm hưởng tuyệt vời và đám đông vẫn hưởng ứng nồng nhiệt theo từng nhịp trống tiếng đàn của họ. Thật là hình ảnh đầy cảm thán. Mình đôi khi chợt nghĩ nếu Fred ko ra đi sớm quá sớm hẳn giờ này mình vẫn còn dịp xem tour diễn của ông và 3 chàng lính ngự lâm của mình, hoặc ít ra chỉ cần biết ông còn sống, một huyền thoại như thế đang sống và tồn tại trong cuộc đời này. Đáng tiếc làm sao.

Trở lại với bài hát gốc, Bo-Rap có 1 điểm rất hay mà mình phát hiện ra là cả phim họ ko chơi trùng bất cứ 1 bài hát nào của Queen 2 lần. Và họ chọn bài Don’t stop me now ở đoạn ending credit để khán giả được nhìn thấy huyền thoại bằng xương thịt 1 lần cuối trước khi rời rạp. Lần đầu mình xem không chú ý lắm nhưng giai điệu của bài hát vẫn đọng lại trong đầu và tới lần 2 đi xem thì ngồi xem kỳ hết bài này mà muốn phát khóc. Lời bài hát đúng thực sự là bức tranh vẽ về cuộc đời huy hoàng mà ngắn ngủi của Freddie. Ông là Mr Fahrenheit, là ngôi sáng rực cháy xé toạc bầu trời, là kẻ thách thức những quy luật của con người và khiến cả thế giới trôi bồng bềnh trong cơn đê mê ngây ngất với âm nhạc của mình. Và như mọi bài hát của Queen, Dont stop me now có cách hoà âm phối nhạc độc đáo tạo ra thứ giai điệu sôi nổi hào hứng khiến người ta chỉ muốn bật nhảy trên đôi chân của mình. Giọng hát khi thì chậm rãi, luyến láy dịu dàng, khi gấp gáp bừng bừng năng lượng như muốn nổ tung. Đoạn phim tài liệu phân tích về bí mật của chất giọng của Freddie nói rằng là vì ông rất biết cách selling the voice – tức là khai thác và truyền tải cảm xúc của bài hát tới người nghe bằng nhiều sắc thái khác nhau. Mình thì đơn giản chỉ nhận ra 1 điều cơ bản nhất đó là chính là vì ông và Queen là những người viết nên những ca từ đó nên hơn ông hiểu đứa con tinh thần của mình hơn ai hết. Tất cả những bài hát của Queen đều được Fred hát bằng tất cả tinh thần và sức lực, bằng 1000% đam mê và tình yêu với âm nhạc. Cho nên không lạ gì khi thứ nhiệt huyết đó đủ sức lay động tất cả những ai xem qua màn trình diễn của ông dù nhiều năm đã trôi qua.

Tonight, I’m gonna have myself a real good time
I feel alive and the world I’ll turn it inside out, yeah
And floating around in ecstasy
So don’t stop me now don’t stop me
‘Cause I’m having a good time, having a good time
I’m a shooting star, leaping through the sky
Like a tiger defying the laws of gravity
I’m a racing car, passing by like Lady Godiva
I’m gonna go, go, go
There’s no stopping me
I’m burnin’ through the sky, yeah
Two hundred degrees
That’s why they call me Mister Fahrenheit
I’m traveling at the speed of light
I wanna make a supersonic man out of you
Don’t stop me now, I’m having such a good time
I’m having a ball
Don’t stop me now
If you wanna have a good time, just give me a call
Don’t stop me now (’cause I’m having a good time)
Don’t stop me now (yes, I’m havin’ a good time)
I don’t want to stop at all
Yeah, I’m a rocket ship on my way to Mars
On a collision course
I am a satellite, I’m out of control
I am a sex machine, ready to reload
Like an atom bomb about to
Oh, oh, oh, oh, oh explode
I’m burnin’ through the sky, yeah
Two hundred degrees
That’s why they call me Mister Fahrenheit
I’m traveling at the speed of light
I wanna make a supersonic woman of you
Don’t stop me, don’t stop me
Don’t stop me, hey, hey, hey
Don’t stop me, don’t stop me
Ooh ooh ooh, I like it
Don’t stop me, don’t stop me
Have a good time, good time
Don’t stop me, don’t stop me, ah
Oh yeah
Alright
Oh, I’m burnin’ through the sky, yeah
Two hundred degrees
That’s why they call me Mister Fahrenheit
I’m traveling at the speed of light
I wanna make a supersonic man out of you
Don’t stop me now, I’m having such a good time
I’m having a ball
Don’t stop me now
If you wanna have a good time (wooh)
Just give me a call (alright)
Don’t stop me now (’cause I’m having a good time, yeah yeah)
Don’t stop me now (yes, I’m havin’ a good time)
I don’t want to stop at all
La da da da daah
Da da da haa
Ha da da ha ha haaa
Ha da daa ha da da aaa
Ooh ooh ooh
Songwriters: Freddie Mercury

[Music&Lyrics] Love of my life – Freddie and Mary


“I thought they couldn’t understand a word I was saying, and then…”
“They’re all singing, singing to you. Because it’s true.”
Sau khi xem Bohemian Rhapsody, hẳn ko ai có thể xem đoạn trình diễn đầy cảm xúc này của Freddie ở Rio như trước nữa. Đêm qua sau khi đi xem lại bộ phim về, mình mở nghe lại ca khúc này bỗng cảm thấy cay cay sống mũi. Rất nhiều người bảo họ khóc ở đoạn này trong rạp, nhưng mình thì chắc lúc trong rạp bị âm nhạc của ông cuốn theo nên mất tới mấy tiếng sau mới ngấm được nỗi lòng của Fred ^^
Nhìn lại cuộc đời ngắn ngủi nhưng cháy hết mình với âm nhạc của Freddie, mình thấy điều đáng tiếc nhất là ông không thể có cuộc sống gia đình bình thường hạnh phúc với Mary Austin. Dù giới tính của ông có như thế nào, mình tin Freddie vẫn dành 1 tình yêu rất chân thật cho Mary. Ban đầu mình dường như ko hiểu nổi việc 1 người đàn ông gay có thể thích phụ nữ. Nhưng bài hát “Love of my life” của Freddie đã thuyết phục được mình rằng điều đó là có thể. Freddie trên sân khấu có thể là con người hoang dại, phóng túng và tràn đầy tự tin, nhưng sâu trong nội tâm, ông là con người mang mặc cảm về thân phận, giới tính, rất mong manh và giàu tình cảm. Vì chỉ có người như thế mới có thể viết ra những ca từ sâu lắng đầy thổn thức, nỉ non và bất an như thế:
Love of my life, you hurt me
You’ve broken my heart and now you leave me
Love of my life can’t you see
Bring it back, bring it back
Don’t take it away from me
Because you don’t know –
What it means to me
Love of my life – don’t leave me
You’ve stolen my love and now desert me
Love of my life can’t you see
Bring it back, bring it back
Don’t take it away from me
Because you don’t know –
What it means to me
You will remember –
When this is blown over
sponsored links
And everything’s all by the way –
When I grow older
I will be there at your side to remind you
How I still love you – I still love you
Ooooohhh
Hurry back – hurry back
Dont take it away from me
Because you don’t know
What it means to me
Love of my life
Love of my life …
Oooh, ooooh…
Tình yêu cho Mary ko chỉ đơn thuần là tình cảm nam nữ đối với Freddie. Cả đời Freddie có nhiều bạn bè, cả những người chân thật cũng như bọn giả dối chỉ muốn chấm mút vinh quang của ông, nhưng chỉ có Mary là người đi cùng Freddie từ lúc hàn vi. Và trên hết, khi biết giới tính thật của Freddie, Mary vẫn yêu thương và ủng hộ ông. Mình ko nghĩ đó là quyết định dễ dàng với bà, nhưng cũng như trong 1 cuộc phỏng vấn, Mary đã nói rằng bà không thể không yêu Freddie cho dù ông có trở thành như thế nào. Tình cảm hai người sớm đã vượt qua tình yêu thể xác thông thường mà trở thành tình thân. Freddie từ bỏ bà chính vì biết không thể là 1 người chồng bình thường, đem đến cho bà 1 gia đình bình thường. Mình vẫn cho rằng đó là hành động cao thượng và đúng đắn. Và dù là vậy, ông vẫn không muốn Mary ra đi khỏi đời mình. Mary chính là người được thừa hưởng 1 nửa gia tài của Fred khi ông mất. Ngay cả Tim Hutton người tình những năm cuối đời của Fred cũng không được như thế. Mary đã chịu không ít chỉ trích từ những người “được chia phần ít hơn” nhưng mình nghĩ bà đáng được như thế. Freddie đã luôn thấy có lỗi và nợ bà vì đã không thể từ bỏ bản ngã của mình để kết hôn với bà và sống đời hạnh phúc như lời đính ước lúc trẻ.
Well, ông trời thật không muốn cho ai có được tất cả. Freddie Mercury cùng tài năng tột đỉnh của mình đã khiến ông trời ghen ghét mà để ông đoản thọ và không thể sinh con đẻ cái truyền lại giống nòi của mình cho đời sau. Dù vậy, di sản âm nhạc mà ông và Brian, John và Roger để lại chắc chắn sẽ sống mãi với thời gian và là niềm cảm hứng bất tận cho thế hệ âm nhạc tương lai.
Forever in memory: Freddie Mercury (05/12/1946-24/11/1991)

[Film Review] Summer in Closed Eyes | Nhắm mắt thấy mùa hè


Vốn bài này cũng có cái MV official coi được tiếc là đứa làm khâu lồng tiếng vào hình hơi thiếu tâm nên lệch khẩu hình xem chán ko chịu được nên thôi chọn quách cái Vid Fanmade cho đỡ tụt mood.

Tháng này coi như cống hiến cho công việc rồi nên 1 bộ phim coi từ tận cuối tháng 5 giờ mới nhín chút thời gian ngủ quý báu ra viết vài chữ cho nó.

Đã từ rất rồi (stop here, ko phải Thu đéo đâu nhé) mình mới có một bài về phim Việt trên blog. Mà thật ra cái phim này chỉ có 50% Việt thôi nên cũng hơi ăn gian tí. Nhưng thôi dẫu ra ê-kíp chính làm ra nó cũng là người Việt, còn lại là những bạn trẻ nữa nhưng đã có thể tạo ra 1 project có production value tốt vậy bất chấp những khó khăn to lớn về kinh phí và bất đồng ngôn ngữ.

Từ đầu năm tới giờ có ít phim khiến mình bỏ tiền coi 2 lần hay nói đúng hơn đây là bộ phim duy nhất mà lại còn là phim Việt. Như thế cũng biết mình thật sự thích thú với nó vì mình chưa bao giờ có khái niệm ủng hộ phim Việt nếu nó dở. Hẳn nhiên nói thế ko có nghĩa là bộ phim perfect nhưng với mình cái tốt, cái đẹp của phim đủ khiến mình bao dung và lướt qua những điểm còn hạn chế của nó, như là diễn xuất của cặp đôi chính và nhất là lỗi nói thoại vẫn chưa thật sự tự nhiên của Đào Phương Anh. Điểm nổi bật của phim thì đương nhiên là ở những thước phim đẹp như ảnh chụp nghệ thuật tại hòn đảo Hokkaido nổi tiếng của Nhật Bản. Cũng bởi vì phim lấy chủ đề về nhiếp ảnh nên sự trau chuốt trong từng khung hình cũng được chú trọng hơn cả đem đến cho khán giả một tác phẩm điện ảnh đẹp về cả người và cảnh. Mình coi phim trong lúc lòng có chút chơi vơi lạc lõng nên có thể nói bộ phim khiến mình cảm thấy thư thái bình tâm hơn với vẻ đẹp hiền hoà của cả thiên nhiên và con người xứ đảo của Nhật Bản.

Trên FB mình đã từng hết lời ngợi khen Takafumi Akutsu trong vai Akira trong phim nhưng chưa nói rõ lý do. Thật ra thì vì 1 phần Akira của anh gợi nhớ mình tới một người quen trước đây. Cũng ko phải là người quan trọng gì. Chỉ là 1 phần ký ức của thời tuổi trẻ mộng mơ tưởng đã nhạt phai nhưng hoá ra vẫn dễ dàng sống lại trong ánh mắt nâu trầm buồn của Akira. Mình rất ngạc nhiên khi biết đây là vai diễn đầu tay của Takafumi và còn ngạc nhiên hơn khi ngoài đời anh là 1 anh chàng rất tăng động nhưng lại nhập vai Akira ngoài lạnh trong nóng gần như hoàn hảo đến thế. Đặc biệt là anh và ĐPA có chemistry rất ổn dù trên phim hay ngoài đời cả 2 đều gần như bất đồng ngôn ngữ. Và đây là 1 yếu tố nữa giúp bộ phim thành công. Hình ảnh sói ca của Akira được xây dựng rất vừa vặn, ko làm lố như mấy lão sói ca của ngôn tình Tàu nên giúp Akira của Takafumi vừa giữ được chất lãng mạn bí ẩn, vừa giữ nguyên chất giản dị, chân thật và gần gũi. Ta có thể nói Akira nội tâm, nghiêm túc và kín đáo chứ ko phải kiểu làm mặt lạnh cho ra vẻ ngầu lòi được. Có thể nói đây là 1 nhân vật nam bình dị và đời thực mà lâu rồi mình ko được gặp trên màn ảnh (phải rồi, gần đây toàn gặp phải thần tiên với yêu tinh, ko thì cũng siêu thần thám, siêu anh hùng, siêu tài phiệt đời thứ 3 ko ah) nên lập tức fall in love ngay. Sự chuyển biến của anh từ vô tình, lạnh lùng đối với 1 người dưng rồi từ từ chuyển sang quan tâm, chăm sóc cho con gái của người thầy cũ vừa tự nhiên mà cũng vừa có chút dè dặt. Nhân vật của anh còn lại mình nhớ tới 1 nv nam khác trong bộ phim A Moment of Love do Châu Du Dân và Lưu Thi Thi thủ vai (cũng 1 phim về du ngoạn tới miền đất lạ gặp được tình yêu mình rất thích, gọi nó là Leap Year ver Tàu ấy). Cơ mà cũng cùng là vẻ lạnh lùng nhưng của 2 con người từ 2 nền văn hoá khác nhau lại cho ta cách cảm nhận khác nhau. Sau đó phát hiện ra chính là vì động cơ của 2 người vốn dĩ ko giống nhau. Tuy đều là kiểu người kiệm lời, nội tâm, nhưng sự lạnh đạm của người vẫn muốn sống và người muốn chạy trốn thực tại sẽ khác biệt. Dù Akira biểu hiện vẫn lịch sự điềm tĩnh trong sinh hoạt hằng ngày gần như ko có biểu hiện của người sắp chết nhưng sự tự cách ly anh với con người, chỉ chăm chăm chụp cảnh trời cây cỏ núi non. Sự bình lặng của người chấp nhận là mình sắp chết ấy khiến người ta vừa thấy cảm thương vừa thấy khâm phục. Phim chỉ có vài cảnh vắn tắt những cũng làm ta hiểu Akira cũng từng có người yêu và cuộc sống sôi nổi nhưng vì bệnh tình của mình mà anh chấp nhận rời bỏ cô gái mình yêu để giải thoát cho cô ấy, về miền quê lặng lẽ chờ cái chết đến. Có thể 1 số người cho rằng như vậy là hơi hèn nhát, nhưng đối với 1 số người, bao gồm mình trong đó, có thể là cách tốt nhất mình chọn lựa để đối mặt với cái chết, ko phiền tới người thân, ko mang tới đau khổ về thể xác và tinh thần cho họ, vừa tránh cho mình phải sống những ngày cuối cùng trong 4 bức tường bệnh viện.

Thật ra mà nói, cách hành xử vậy cũng bắt nguồn từ cả nền văn hoá và giáo dục của người Nhật đề cao sự tự lập và độc lập. Nhưng nếu những năm tháng cuối có thể thay vì sống lặng lẽ có thể cảm nhận được rung động trước tình cảm con người cũng là điều tốt. Akira ngại chụp người vì ko muốn lưu luyến trên đời này nữa để ra đi thanh thản. Nhưng nếu gọi đó là cách thanh thản thì tới cái bình rỗng cũng được coi là cái bình thanh thản sao. Sự rung động của anh trước 1 cô gái xa lạ nói 1 thứ tiếng xa lạ lại thật ra dễ hiểu bởi anh cảm nhận được tình cảm sâu sắc của Hạ dành cho cha cô cũng là thầy anh, và cũng ngưỡng mộ sự quả cảm của cô lặn lội tới 1 nơi phương trời xa xôi để tìm cha dù là hy vọng rất mong manh. Sự cảm phục đi đến cảm mến rồi yêu thương đôi khi chỉ cách giây lát mà thôi. Tình yêu cũng như âm nhạc thật sự là thứ ngôn ngữ có thể vượt mọi biên giới về tuổi tác, dân tộc và văn hoá như thế đó.

Cho nên vì thế trên dòng đời nếu bạn gặp được 1 người có thể khiến mình cảm phục ngưỡng mộ thì hãy mạnh dạn yêu thương họ. Thật ra cuộc đời chúng ta ngắn ngủi vô thường biết mấy. Ai biết được ngày mai ta bỗng dưng ko còn nhiều thời gian nữa thì tại sao hôm nay phải sống dè dặt, ko dám nói điều mình nghĩ, ko dám yêu điều thích. Vì cuộc sống này vốn không phải đo lường bằng những giây phút mà ta còn thở mà chính bằng những giây phút có thể lấy đi hơi thở của chúng ta.

Life is not measured by the breaths that we take, but the moment that takes our breath away – Meet Joe Black quote

%d bloggers like this: