Category Archives: OST

[Lakorn Series] Review Ngao Asoke (2016)


Làm sớm còn hơn làm muộn. Làm luôn lúc còn nóng là tốt nhất. Mình mở màn bằng 2 phim xem gần đây nhất là Leh Ratree và Ngao Asoke – cả 2 đều là phim remake, có cùng cặp diễn viên chính là Sean Jindachot và Esther Supreeleela.

Image result for ngao asoke"
Ngao Asoke bản remake 2016

Ngao Asoke – Tựa Việt: Bóng hình trái tim/ Yêu Dùm Cô Chủ

Read the rest of this entry

[Film Review] The Notebook (2004)


*Spoiler Arlet*

Read the rest of this entry

[OST] Tinh Nguyệt – Sở Kiều Truyện (2017)


Trình bày: Vương Tranh Lượng, Úc Khả Duy

Giải lao giữa giờ bằng nhạc phim vậy. SKT nhạc chỉ có bài này và Bởi vì 1 người là thật sự nghe được. Tuy nhiên so với Bất Nhiễm hay Lạnh Lẽo thì vẫn còn kém 1 bậc. Hai bài kia mà cất lên là lập tức thấy tiên khí đầy trời ngay. Nhưng kể cũng khó trách vì dù sao Tinh Nguyệt chỉ là tình yêu phàm trần mà thôi. Read the rest of this entry

[Music&Lyrics] Nếu Như Đây Là Tình – Lê Minh


Lục xem lại mấy bài post cũ, tình cờ thấy bài viết Chủ đề nhạc phim, bài NNĐLT của Lê Minh, mình viết cách đây cũng được 7 năm có lẻ rồi. 7 năm trôi, cái gì cũng thay đổi, nhưng chắc chỉ sự rung động mỗi khi nghe lại bài tình ca diễm lệ này là không khác gì thuở ban đầu. Âm nhạc thật sự là thứ có sức mạnh ngưng đọng thời gian, giúp cô gái 27 tuổi này tìm lại được cảm giác của thiếu nữ đôi mươi ngày nào.

Ngày đó mình muốn là giới thiệu bài hát này với tư cách là nhạc phim của Người Nơi Biên Giới. Hôm nay chỉ giới thiệu nó như một bài hát mà mình yêu thích suốt một thời thơ ấu tới tận bây giờ.

Cách đây 7 năm tìm trên Utube chỉ được một version cũ kỹ như trên. Tới hôm nay search lại không ngờ đã có 1 clip Vietsub. Cảm giác thật là an ủi khi biết đâu đó vẫn còn có người yêu thích những bản nhạc cũ kỹ này. Lắng nghe nó, chợt phát hiện mình vẫn còn hoài niệm nhiều chuyện xưa cũ. Chuyện cũng mới mấy năm thôi mà thấy đã như từ kiếp trước xa xôi rồi. Quá khứ êm đềm ấy như dòng sông trôi đi không tìm lại được nữa.

Còn nhớ lúc đó, mỗi lúc nghe bài hát này đều cảm khái một câu:

Nhân sinh sống vì tình

Rốt cuộc là nên hay không?

Nếu đã tìm được chân ái,

Cớ sao vẫn thờ ơ?

Có những người suốt đời theo đuổi tình yêu điên cuồng rồi đánh mất bản thân. Rồi cũng có người khi tìm được lại không biết trân trọng rồi để tuột mất nó. Cũng vì câu hát này mà mình nhận ra tâm tính con người vốn thường hay như vậy. Lúc không có thì khao khát không ngừng. Lúc có rồi lại không gìn giữ, đến lúc mất lại tiếc nuối. Cho nên sau này, trong chuyện đôi lứa, đôi khi thấy mình hành xử vô ý làm tổn thương tình cảm của nhau đều lập tức ân hận tìm cách giải hoà. Vì tự thâm tâm luôn tự nhủ với lòng tìm được người thật lòng yêu mình khó khăn như thế nào nên không được coi tình yêu đó là hiển nhiên. Con đường hai đứa đi vốn đã quá gập ghềnh sao lại còn làm khổ nhau vì những điều không đáng.

Không phải muốn sắm vai người yêu lý tưởng hay gì. Chỉ là không muốn bản thân lâm vào cảnh hối hận vì đã từng có rồi lại để mất mà thôi. Già rồi, cũng ko còn thời gian mà phung phí cho giận hờn vô cớ nữa. Con người càng lớn hành xử càng cẩn trọng hơn, có lẽ chẳng cũng vì tự biết nếu sai lầm thì sẽ không còn thời gian đâu mà làm lại từ đầu. Nếu là thứ đã nắm giữ được thì càng phải ra sức giữ gìn nó mà thôi. Đời có bao nhiêu đâu mà hững hờ phải không?

À, mà Lê Minh còn nhiều bài dễ thương lắm. Từ từ post cho bà con nghe.

[Tản Mạn] Nghịch phong như giải ý, dung dị mạc thôi tàn


“Nếu gió hiểu ý hoa
Xin đừng để hoa tàn”

Mai hoa <Thôi Đạo Dung>

[Chân Hoàn – Hậu Cung Chân Hoàn Truyện ]

Coi lại mấy tập trên Netflix, thấy dịch bậy dịch bạ mất cả hứng, phim cũng là phiên bản quốc tế, cắt cụt lủn chả còn giữ lại mấy phần đặc sắc của phim nữa. Cả 1 đoạn tình cảm thâm sâu giữa Thập Thất Gia và Chân Hoàn cũng cắt thành qua loa, lạt lẽo không có điểm nhấn.

Kể cũng ko có gì lạ, mấy loại phim hư cấu như Tam sinh Tam Thế hay Cẩm Tú Vị Ương cũng chẳng qua là hư cấu thôi. Chân Hoàn Truyện tuy là chuyển thể nhưng lại lấy bối cảnh và nhân vật lịch sử thật. Lại dựng lên bao nhiêu là chuyện cung đấu ác độc tàn nhẫn thế này. Để nước ngoài xem kỹ càng quá cũng không hay. Haiz. Thôi bỏ đi bỏ đi.

Doãn Lễ, chàng đâu phải chỉ là vì nàng xông vào Dực Khôn Cung cứu người, cũng đâu chỉ vì nàng mà cởi áo ngâm người trong tuyết lạnh. Doãn Lễ chàng, từ khi nhặt được hình cắt của nàng treo trên cành Hồng mai nay ấy, đã nghe thấu được lòng nàng, “Nghịch phong như giải ý, dung dị mạc thôi tàn”. Chàng quyết ko để nàng bị vùi dập tàn héo. Ngày nàng còn vinh sủng tột cùng, chàng chỉ ngấm ngầm tương trợ, trước mặt nàng cũng chỉ là một Quả Quận Vương an nhàn vô tâm vô phế, tuỳ tiện vô chừng. Nếu ngày ấy chàng không vô tình để rơi túi gấm, nàng cũng vĩnh viễn nhìn không thấy được tình yêu thầm lặng này. Chỉ tiếc nàng gặp người tri kỷ giữa trái ngang. Nàng cũng hiểu, có được lòng chàng cũng không thể đón nhận, chỉ có thể vờ như không hay biết, trả lại chàng túi thơm. Ngày nàng thành phế phi tại Cam Lộ Tự, chàng vì nàng nhập cung thăm Công chúa, vẽ những bức tranh của Lung Nguyệt để có thể đến thăm tặng tranh cho mẫu thân của nó. Đêm đêm trên Lăng Vân Phong, chàng đứng trực trong sương đêm giá lạnh để bảo hộ cho giấc ngủ nàng bình an. Doãn Lễ, chàng lẽ ra có thể đã mãi mãi là Vương gia vô ưu vô lo, sống đời bình thản. Sao lại phải khổ như thế? Yêu người phụ nữ đã có chồng, yêu một người phụ nữ là vợ của anh mình, yêu phi tần của Hoàng Đế, yêu người chàng không nên yêu nhất.

Hoàn Hoàn, năm ấy nàng cầu nguyện, cầu mong có thể gả cho nam tử tài giỏi nhất thế gian. Khi gả cho Hoàng Đế, nàng coi như đã đạt được nguyện ước rồi. Thế nhưng rồi nàng có hạnh phúc không? Thật sự thì nữ tử trên thế gian, nếu mưu cầu hạnh phúc bình yên, chỉ nên cầu nhất có được trái tim của Doãn Lễ, của Ôn Thực Sơ. Nam nhân tài giỏi, thì sự nghiệp luôn làm đầu, đàn bà của họ, dẫu có yêu chiều, cũng chỉ là thứ hai. Hoàn Hoàn, ngày ấy nếu nàng đồng ý với Ôn Thực Sơ, đã không cần sống cuộc đời phong ba đến thế trong cung. Nữ nhi lúc trẻ quả thật ai ai cũng đầy ước mộng. Sống thêm vài năm, già đi vài tuổi rồi mới biết chân tình quý giá, chung tình càng là điều khó kiếm bội phần. Có thể cùng người đàn ông không cần giang sơn, chỉ cần mỹ nhân, rốt cuộc mới là phúc của phụ nữ. Nếu cưới phải Đàn ông bắt phụ nữ ra làm vật hy sinh cho sự nghiệp của mình, chẳng phải là đáng thương lắm hay sao.

Thật ra trong phim, nhân vật mà mình yêu thích nhất, không phải Chân Hoàn, mà là Diệp Y Lan, cũng rất thích vẻ đẹp của nữ dv thủ vai nàng. Kể cũng lạ là sau CHT không thấy nàng nổi tiếng thêm. Đối với Y Lan mình có sự tán thưởng và ngưỡng mộ rất cao. Người con gái quyết liệt, cương mãnh như Y Lan thật sự là nữ nhi hào kiệt. Và cũng chỉ có mình chàng mới xứng để nàng kính phục, yêu quý. Tiếc thay, Cái vẻ ngang tàng hống hách của nàng, lại là đoá hoa hồng đầy gai mà Hậu Cung của Ung Chính đang thiếu, nên mới bị kẻ ngang ngược kia tiện tay hái về, mãi mãi cứt đứt giấc mộng thiếu nữ của nàng. Một Hoàng Đế quyền uy trong mắt người con gái bé nhỏ đó cũng không sánh được với 1 góc vạt áo của chàng. Vì thế mà nàng căm ghét Ung Chính, thà là uống thuốc triệt sản, cũng không muốn mang trong mình con cái của kẻ đã hại nàng bị cầm tù suốt đời. Y Lan từng nói với Chân Hoàn một câu thật lòng rằng, lòng tốt của vương gia đối với nàng là sự ấm áp của cả cuộc đời nàng. Một Hoàng Đế quyền uy trong mắt người con gái bé nhỏ đó cũng không sánh được với 1 góc vạt áo của chàng. Nhưng Y Lan chỉ thực sự hận Ung Chính, khi biết ra chính Hoàng Đế là kẻ chia cắt Vương Gia và Chân Hoàn. Sau nhìn ra được sự thật, Y Lan đã góp sức rất lớn giúp Chân Hoàn báo thù cho chàng. Nếu không có Y Lan quyết đoán hạ thủ, Chân Hoàn chắc chắn đã không tiễn Ung Chính đi nhanh được vậy. Quân tử báo thù so với nữ tử, quả thật không sánh được. Y Lan sống chết một đời vì chàng mà trung trinh, dù không được tình cảm của chàng đáp lại cũng không oán, không hận. Thật là một trái tim tinh khiết không vẩn đục ghen ghét thường tình của nữ nhi. So với nhiều nam nhân, nàng còn cao thượng, quân tử hơn rất nhiều.

Nhưng sống ở đời, không quyền không thế, không tiền không chức vụ, bị người ta chà đạp cũng thật là điều đau khổ. Nhưng bảo chà đạp lên người khác, lấy máu người khác sưởi ấm cho mình như An Lăng Dung, mình cũng thật sự ko có gan mà làm. Thôi thì chỉ mong sống như Y Lan và Hải Lan, khôn ngoan vừa đủ, nhẫn tâm vừa đủ để bảo vệ những người mình yêu thương.

 

 

%d bloggers like this: