Category Archives: Film reviews

[OST] Tinh Nguyệt – Sở Kiều Truyện (2017)


Trình bày: Vương Tranh Lượng, Úc Khả Duy

Giải lao giữa giờ bằng nhạc phim vậy. SKT nhạc chỉ có bài này và Bởi vì 1 người là thật sự nghe được. Tuy nhiên so với Bất Nhiễm hay Lạnh Lẽo thì vẫn còn kém 1 bậc. Hai bài kia mà cất lên là lập tức thấy tiên khí đầy trời ngay. Nhưng kể cũng khó trách vì dù sao Tinh Nguyệt chỉ là tình yêu phàm trần mà thôi.

Nhưng phàm trần cũng có cái hay của phàm trần. Tình yêu của người trần mắt thịt thì bao giờ cũng gần gũi hơn, cách diễn tả cũng chân thật hơn rất nhiều. Đối với phim này mình vẫn là Vũ Văn đảng nên đối với nhạc phim ít nhiều cũng thiên vị Tinh Nguyệt hơn, mặc dù Bởi vì 1 người cũng là bài hát rất cảm động. Xui xẻo là nam phụ chưa bao giờ được lòng mình. Đàn ông mình vẫn đánh giá cao nhất là ở sự độ lượng và quảng đại, mà Yến Tuân trải qua quá nhiều biến cố, nhà tan cửa nát đã sớm đem vứt bỏ đi sự ấm áp trước kia để khoác lên người sự nhẫn tâm vô tình của bậc đế vương mưu cầu đại sự. Vì thế mà hắn cũng vứt bỏ đi cả những thứ gọi là trắc ẩn, gọi là đại lượng, chỉ còn là 1 bụng đầy sự ẩn nhẩn, toan tính sâu sa, mưu cầu chuyện lớn. Hắn với Nguyệt luôn là hai thái cực. Nguyệt từ chỗ vô tình nhẫn tâm đã học được bài học khi lên voi xuống chó, học cảm thông yêu thương con dân. Nguyệt hơn điểm hắn, mà cũng là do may mắn hơn hắn là ko bị hận thù làm mờ lý trí, mờ đi lương tri, cũng ko có lòng khát khao quyền lực tột cùng. Có lẽ do quyền lực và giàu sang đã ở cùng Nguyệt 1 thời gian dài, giúp hắn nhận ra những thứ đó thật chất là một gánh nặng ko hơn ko kém, và cũng giúp hắn nhận ra bao nhiêu quyền lực, danh vọng tiền tài của thế gian cũng ko giúp hắn lấy được trái tim của người con gái hắn yêu. Vì thế hắn từ từ học cách mở lòng, học cách bày tỏ sự chân thành ko vụ lợi, học cách phơi bày bản thân trước mặt cô gái ấy, dù ko cần dùng tiếng nói, chỉ bằng hành động, chứng minh cho cô ta thấy rõ chân tình của mình, thậm chí sẵn sàng đổ máu xả mạng vì nàng. Nguyệt có cái hay ở chỗ sống trong nhung lụa mà ko ăn phải bả phù phiếm, lòng dạ kiên định, 1 khi nhận chân được rõ lòng mình muốn gì cần gì thì sẽ chậm rãi hướng nó về phía thứ ấy. Giang sơn-mỹ nhân, ko hẳn là ko được chọn cả hai, mà là mỗi lúc chỉ được chọn 1 thứ là trọng tâm. Yến Tuân hiển nhiên muốn có Sở Kiều, càng muốn có Giang sơn. Nhưng hắn cơ bản là đặt sai trọng tâm. Lẽ ra sau khi thoát khỏi Chân Hoàng/Trường An, hắn phải lập tức mạnh dạn gạo nấu thành cơm, dứt khoát lấy Sở Kiều làm vợ, rồi sau đó hãy đánh đông đánh tây xưng vương lập địa. Phụ nữ chính chuyên rốt cuộc thân xác ở đâu trái tim sẽ nằm ở đó. Tưởng tượng ngày đó mà Kiều chính thức thành người của Yến Tuân thì chắc sẽ ko có sự kiện ở hồ băng làm đảo lộn mọi thứ. Lỡ mất khoảnh khắc với Sở Kiều, mình ko khỏi chắc lưỡi tiếc thay cho Tuân. Về điểm quyết đoán trên tình trường này, hắn vẫn là thua Nguyệt. Haha, hay là nói Nguyệt quá may mắn nhỉ.

Vì thế mà, Bởi vì 1 người của Yến Tuân là nỗi niềm đau khổ và mất mát khó tưởng tượng được của kẻ có được rồi lại mất đi, vì đại nghiệp mà từ bỏ người yêu tiếc nuối vô cùng. Tinh Nguyệt trái lại lại là cảm giác của 1 người chưa bao giờ nghĩ mình sẽ có được, chỉ biết âm thầm yêu, âm thầm hướng về một người dẫu chịu nhiều đau khổ, dẫu có đánh đổi tính mạng cũng quyết không buông bỏ. “Chỉ mong nàng hiểu” là đã thấy đủ rồi. Ko cần hồi đáp, ko cần cảm tạ. Một tình cảm cố chấp, kiên trì tới mức đáng thương, đáng ngưỡng mộ.

Thật ra trong SKT ngoài VVN là 1 kẻ cố chấp thì còn một người khác cũng rất ngốc nghếch trong tình yêu chính là Nguyên Thuần công chúa (hay là Triệu Thuần trong truyện). Nhưng mà phim cũng nêu ra rõ, đàn ông làm trò cố chấp ngu si cách mấy cũng ko sao, còn đàn bà thì ko nên vậy. Nhất là khi bản thân ko đủ bản lĩnh, quá bi luỵ vì tình dẫn tới việc hại ngược bản thân và cả giang sơn đất nước. Thuần đáng thương vì si mê Yến Tuân mù quáng đến nỗi mất hết liêm sỉ tự trọng đuổi theo 1 người đã vứt bỏ mình. Cuối cùng hại bản thân mình bị cưỡng hiếp, hại huynh mình bị mất cánh tay, quả thật là xuẩn ngốc không gì bằng. Yêu cũng được, cố chấp si tình cũng được, nhưng tuyệt đối ko bao giờ được phép đánh mất bản thân mình hay để người khác vì mình mà liên luỵ. VVN thực sự chưa bao giờ vì Tinh nhi mà phản bội đất nước, bỏ rơi gia tộc, chẳng qua là bất chấp bị gia tộc phỉ báng để cứu lấy người mình thương, tự dùng bản thân mình hy sinh cho Sở Kiều, chứ chưa bao giờ vì nàng hay vì tranh giành trả thù Yến Tuân mà gây hại cho bá tánh giống như Thuần. Đó chính là điều mình đánh giá cao trong tình yêu của Nguyệt. Dù là đau đớn, dù là khao khát tới đâu cũng ko nên đánh mất bản thân, vứt bỏ lý trí của mình. Nam nhân hay nữ nhi, trong tình cảm, có thể hy sinh nhiều thứ, chỉ có điều bắt buộc phải giữ vững tôn nghiêm và đạo đức làm người. Vì 1 kẻ mà ko còn tôn nghiêm, ko có phẩm hạnh nữa, nhân danh tình yêu mà làm chuyện rồ dại thì bản thân tình yêu của kẻ ấy cũng bị vấy bẩn ko còn đáng trân trọng nữa. Nguyên Thuần hay Du Thản Chi đều là những tâm hồn yếu đuối và đáng thương, nhưng tội nghiệt mà bản thân gây ra quá nhiều nên ko xứng được hưởng hạnh phúc nữa.

Nói chuyện bên lề. Nay tự dưng đi mua trang sức thấy đôi bông tai hình “Tinh Nguyệt” bất giác mua luôn không suy nghĩ :)) cũng lậm quá rồi đấy. May là Trung Thu qua rồi chứ ko khéo ra đường lại đòi mua lồng đèn con thỏ thì tội ông người yêu tốn tiền oan uổng vì Nguyệt rồi :)) Hết nói nổi.

[Film Review] Sở Kiều Truyện (2017)


Đặc Công Hoàng Phi Sở Kiều Truyện

Thật ra nói là film review thì sẽ hơi điêu vì 50% bài này mình chắc sẽ so sánh giữa phim và truyện kha khá. Số má là hổm rày tự dưng cao hứng coi thêm phim này của bà Dĩnh Còi. Ko thật sự phần lớn là vì anh Tân kều thì chắc đúng với bản chất của mình hơn. Trước giờ mình ko có ấn tượng tốt lắm về Dĩnh còi, tại vì bã còi quá, đóng phim vào vai nào cũng loắt choắt như đứa con nít. Phim duy nhất mình thấy Dĩnh hợp vai chắc là Sam Sam tới đây ăn. Nhưng ngay cả phim đó mình cũng ko xem, tại Phong Đằng Trương Hàn ko phải gu của mình. Mãi tới tận gần đây, nhờ má quảng cáo kịch liệt mình mới nghé mắt xem Minh Lan truyện của bã và ông xã Phong công công thấy rất ưng bụng nên thừa thế xông lên coi tiếp bộ này. Dù sao bây giờ cũng ko có phim gì đáng để xem, coi thử coi Sở Đại nhân có gì xuất chúng mà thiên hạ điên đảo thế.

Trước đây mình có từng xem vài trích đoạn nhỏ ở mấy tập đầu, nhưng thật tình nuốt ko trôi thân hình ốm đói của bã nên đã stop luôn. Giờ mình vẫn đại khái là nhìn ko thuận mắt nên hầu như 3-4 tập đầu mình đều skip (đoạn Sở Kiều còn là Kinh Tiểu Lục, bị bắt làm nô lệ, chiến thắng trong trò săn người, được Yến Tuân và Vũ Văn Nguyệt cứu). Với lại phim Tàu mà, thể nào chả hồi tưởng ba lăng nhăng nên cũng ko sợ ko hiểu hay bỏ lỡ nhiều, nhảy vào coi cao trào luôn cho nó đỡ tốn thời gian. Nói vậy đủ biết kỳ thực SKT đối với mình ko có sức hấp dẫn cao bằng 3310, thậm chí kém hơn Hương Mật 1 bậc. Hương Mật ít ra còn trai xinh gái đẹp để ngắm từ đầu đến chân, chứ bà Kiều thì… Thôi thôi ko dìm người ta nữa. Ko hợp thị hiếu thì bỏ qua đi.

Ok nói chuyện nghiêm túc chút nha. Mình đánh giá SKT chỉ gọi là phim ở mức xem được, Ko dở, cũng ko phải là xuất sắc, hấp dẫn kịch tính tới phút cuối cùng. So với truyện, phim có cải biên 1 số tình tiết như chuyện Sở Kiều ko phải là xuyên ko từ thế kỉ 21, mà là con gái Lạc Hà – Phong Vân chủ của Điệp Giả Giang Hồ gì gì đấy, đại loại là 1 bang phái giang hồ được biên kịch sáng chế ra để tạo 1 thân thế bí ẩn cho Sở Kiều, lý giải cho việc cô còn trẻ măng mà có sức mạnh hơn người, dù thân hình gầy còm như que củi. 1 kiểu như Hư Trúc được Trưởng Môn Tiêu Dao phái truyền 70 năm công lực cho nên từ trứng đã hơn người vậy thôi. Tình tiết này mình thấy cũng ổn, lách dc vụ kiểm duyệt gắt gao của TQ đối với những phim xuyên ko xuất hiện quá nhiều những năm gần đây. Sở Kiều nhờ vậy cũng ko biến thành con bé lanh chanh cái gì cũng rành, thần nữ sống abc này nọ như trong truyện, mình ngứa con mắt nhất là xây dựng nv kiểu đó. Sở Kiều có nội công mẹ truyền thụ, có võ công và kỹ năng ám sát do VVN truyền dạy, vậy là cũng đủ bá đạo lắm rồi. Thứ 2 nữa là phim đẩy tuổi tác nhân vật cao lên 1 tí. Điểm này mình cũng hài lòng hơn rất nhiều. Ko hiểu sao các tác giả truyện xuyên ko cứ thích cho nv của mình trọng sinh vào thân xác của con nít. Dị ứng nhất là chuyện nít nôi ăn xôi tủn chảy mà bày dc yêu đương nhau. Bộ Bộ Kinh Tâm, nv chính trở thành Nhược Hy mới là con bé 13 tuổi. Truyện này còn ác đạn hơn, bắt Sở Kiều đầu thai vào thân xác đứa trẻ mới 11 tuổi, các thiếu gia nam chính khác lúc mới yêu đương Sở Kiều cũng chỉ tầm 15, 16 tuổi. Nói chung là vô lý vãi cả ra. Nghĩ tới chuyện Gia Cát Nguyệt phải lòng Tinh nhi từ lúc bã là đứa con nít ranh chưa mọc mầm là mình đã thấy tức cười lắm luôn rồi. Mình xem truyện cũng skip luôn đoạn đầu vì ko muốn nhìn cảnh ấu nhi yêu nhau.

SKT thành công có lẽ là nhờ có cốt truyện tương đối mới lạ, ko quần quần cung đấu, trạch đấu (thật ra cũng có trạch đấu, nhưng ko phải là theme chủ đạo), cũng ít ba chuyện tình ái sến súa chảy nước. Ai xem SKT đợi 2 nv chính hôn nhau mỏ chắc cũng dài tới đất (Minh Lan cũng thế, haha). Hành động, chiến tranh, đấu tranh sinh tồn là theme xuyên suốt, chuyện tình cảm dc hạn chế lại giúp người xem rất mong chờ cũng là 1 điểm tốt. Cái gì nhiều cũng thừa, cứ thiếu thiếu sẽ tốt hơn. Cơ nhưng mà nếu trái tim fangirl nào yếu đuối ko muốn thấy nam sủng của mình bị ngược nhiều thì xem phim này tới mà khóc thét, còn đọc truyện thì ôi thôi, đau từng khúc ruột vì nữ chính phủ rèm nam chính tả tơi rơi rụng. Haha, còi cọc nhưng hấp dẫn chính là ở chỗ làm cao thế đấy.

Về tuyến nv thì cũng hơi nhiều, nhưng chính đảng thì chỉ có Vũ Văn Nguyệt – Lâm Canh Tân, sau đầu thai làm 14 gia đó (mình vẫn thích cái tên này hơn Gia Cát Nguyệt, Vũ Văn nghe vừa cương vừa nhu), Tiêu Sách (Lý Sách) của bé Đặng Luân thì tương đối là một đảng phụ đặc biệt, sẽ nói rõ trong phần sau. Phản diện đảng thì có Yến Tuân – Đậu Kiêu, nhưng cũng là mãi về sau mới vào đường hắc đạo. Ban đầu vẫn là đáng yêu lắm. Fan YT cũng hơi bị đông đảo, cứ cái dạng mà trai đẹp bị trù dập bởi sóng gió, mang nặng nợ nước thù nhà, giang sơn mỹ nhân dằn xé, đấy đấy cái dạng đấy là đầy chị em thương hoa tiếc ngọc. Trong truyện YT tính ra mới là 1 dạng nam phụ nổi hơn nam chính khi từ đầu chí cuối rất dc lòng nữ chính, thậm chí dc nữ chính yêu thương phò tá hết 8 năm trời. Còn nam chính Nguyệt nguyệt thì bị vùi dập ko còn chỗ sống. Lên phim tính ra kịch bản đã đòi công đạo cho Nguyệt nhiều hơn 1 chút. Lên phim Sở Kiều chưa bao giờ nói yêu Tuân, trong truyện thì yêu chết đi sống lại. Nguyệt nguyệt chỉ là hưởng xái của YT sau khi bà Kiều bị YT bỏ rơi thôi. Haha.

Thôi kỳ tới nói tiếp.

[Film Review] Baby Driver (2017)


7yrs Anni

Well Well! 7 years! Thời gian như chó chạy ngoài đồng. Vậy là 7 năm rồi kể từ lúc khai tử blog 360 nhỉ.

Ok nhân dịp kỷ niệm cũng nên viết lách 1 chút. Dù sao thì mình ngờ trong thời gian tới sẽ lại bận bịu tịt ngòi viết lách. Dạo này chỉ thích viết kiểu ngắn ngắn mì ăn liền rồi post Facebook. Càng già càng lười biếng.

Xem trên Netflix cuối tuần rồi. Baby Driver, do Edgar Wright đạo diễn và viết kịch bản, cũng là người đằng sau rất nhiều tác phẩm dị và độc như Shaun of the Dead, The World’s End, Scott Pilgrim vs. the World, Hot Fuzz… vâng vâng và mây mây. Nói thế để biết Wright luôn đem tới 1 phong cách độc lạ, khác biệt cho phim của mình. Dân Anh quéo mà. Vì thế mà Baby Driver cũng là 1 trong những phim được mình xem lại ít nhất 2 lần trên rạp trong năm 2017. Theo mình đánh giá nó cùng với U.N.C.L.E (2015) là hai trong số những film bị underated và xứng có có sequel (Wright đã tặng 1 cái kết quá dứt khoát cho Baby còn U.N.C.L.E thì tới giờ vẫn chưa nghe thông tin chính thức về phần 2).

Anyway, Ansel Elgot người có 1 vai phụ không mấy nổi bật trong Divergent và trước đó đóng vai chính cùng Shailene Woodley trong The Fault in our stars đã có 1 màn trình diễn ấn tượng trong vai Baby. Bản thân BD cũng quy tụ dàn dv phụ ấn tượng với Lily James, Kevin Spacey, Jon Hamm và Jamie Fox. Kịch bản lôi cuốn cùng 1 soundtrack chất như nước cất với những bài hát vang danh như Tequila, Bellbottoms, B-A-B-Y, Easy, Brighton Rock, Sheer Heart Attack (một foreshadow của việc sau này mình trở thành fan bự của Queen)… Soundtrack của phim cũng như bản thân của phim, ko phải là dòng nhạc pop mainstream ai ai cũng biết, nhưng là playlist của những kẻ có gu. Nói vậy ko có nghĩ BD là phim bảnh choẹ chỉ dành cho giới phê bình thưởng thức. Trái lại, nó thực sự là 1 phim giải trí đúng nghĩa dành cho tất cả mọi người muốn có 2 tiếng giải trí chất lượng trong rạp. Bản thân bộ phim cũng giống nv Baby vậy, có sự gai góc, cá tính bề ngoài (những cảnh hành động rượt đuổi ngoạn mục), nhưng đi sâu tiếp vào lại là chuyện 1 cậu bé cô độc thèm khát tình thương vì mồ côi cha mẹ sớm và luôn thương tiếc cho người mẹ nghệ sĩ đã truyền cho cậu máu mê âm nhạc. Một khía cạnh khác mà phim ko cố nhấn mạnh nhưng mình thấy 1 thông điệp ngầm rất nhân văn về tình yêu và gia đình. Cậu nhỏ Baby nếu ko mồ côi cha mẹ quá sớm thì hiển nhiên sẽ ko bị kéo vào bước đường tội phạm. Di chứng của vụ tai nạn năm ấy là đôi tai cậu bị ù dẫn tới việc cậu phải luôn luôn nghe nhạc âm lượng lớn, cũng là ẩn dụ cho sự tổn thương tinh thần lâu dài của 1 đứa trẻ phải hứng chịu cho những sai lầm của người lớn. Ngoài đời, dù mồ côi hay cha mẹ ly di, tổn thương tâm lý của con trẻ là 1 vết thương ngấm ngầm và di căn tới tận lúc đứa trẻ trưởng thành. Baby dễ dàng yêu cô gái bồi bàn Debora có lẽ là điểm mà bộ phim bị chỉ trích nhiều nhất, nhưng mình lại thấy điều đó dễ hiểu và dễ đồng cảm. Thứ 1, nv của Lily James có nét tương đồng với người mẹ đã chết của Baby. Thứ 2, cô gái cũng mê âm nhạc và là 1 người ấm áp, tuy hơi nhiều lời, nhưng so với sự lạnh lùng của Baby thì đúng là mặt trời với mặt trăng. Trái cực thì hút nhau thôi. Thứ 3 nữa là cô làm việc tại đúng quán ăn mà mẹ cậu năm xưa đã làm. Baby là 1 kẻ nặng tình và đầy hoài niệm. Sở thích sưu tập và nghe ipod cũ cũng như thu âm giọng nói của người khác và biến thành nhạc là 1 đặc trưng của những kẻ sống nội tâm và giàu tình cảm. Debora thì trái lại là 1 cô gái xinh đẹp, cá tính và sôi nổi, đúng với cái tuổi trẻ mà cô đang có. Mình nghĩ chuyện tình này tuy khởi đầu chóng vánh nhưng rất dễ thương, đáng yêu và cũng rất cổ điển. Họ ko lên giường với nhau sau buổi hẹn đầu tiên. Chỉ là cái hôn rất nhẹ nhàng. Với 1 kẻ thích trường phái tình cảm cổ điển như mình thì chuyện tình này là đạt chuẩn.

Mình mạn phép ko đi sâu vào vai của cái lão tiền bối Kevin, Jon hay Jamie. Họ tuyệt đối tròn vai, Kevin như mọi khi vẫn là Kevin. Jamie Fox có 1 vai diễn đối lập với anh tài xế tốt bụng trong The Collateral mấy năm trước, rất ấn tượng. Kịch bản phim nhìn chung ko quá cliche (thật tình tìm 1 kịch bản original bây giờ rất khó, nhân loại đã làm phim hơn 100 năm rồi). Điều khiến mình lun nghĩ về Baby Driver chính là cuộc hành trình dẫn tới cái kết của nó. Baby có 1 người cha nuôi người da đen khuyết tật. Mình cũng rất thích nhân vật này cũng như cách phát triển mối quan hệ cha con giữa Baby và người đàn ông vô danh này. Cha ruột của Baby có vẻ là 1 thằng khốn vũ phu khiến mẹ cậu và cậu bất hạnh suốt thời thơ ấu của cậu. Cho nên người cha nuôi tử tế, tốt bụng như 1 sự bù đắp cho Baby, tuy nhiên ông rõ ràng là già yếu và bị điếc, nên cũng ko thể giúp cho cậu có 1 tương lai tươi sáng hơn là bao. Baby đã phải đi trộm xe hơi từ rất trẻ. Một khởi đầu cho những năm tháng trượt dài trong tội ác với Doc. Baby ký 1 bản hợp đồng với quỷ dữ để trả nợ cho những thứ mà cậu cướp của Doc. Nhưng hiển nhiên chúng ta đều thấy dc chính Doc mới là kẻ cướp đi từ cậu thanh xuân, sự trong sạch và 1 tương lai. Hắn nhận ra tài lái xe của cậu là độc nhất vô nhị và muốn dụ dỗ cậu trở thành nô lệ suốt đời giúp hắn làm giàu phi pháp. Và đó là điều mà mình thấy là bi kịch lớn nhất Baby. Cảnh phim mà khiến mình cảm thấy rất ý nghĩa và xúc động là khi Baby thực hiện xong phi vụ lẽ ra là “cuối cùng” với Doc, cậu lái xe ra bãi rác xe hơi để phi tang xác của tên cướp người Hàn bị Bats thịt rồi từ từ quay lưng bỏ đi trên nền nhạc bài Easy, bài hát mà mẹ cậu đã từng hát cậu nghe lúc nhỏ và vứt bỏ chiếc găng tay mà Doc tặng, như là 1 cách cậu tuyên bố sẽ giã từ quá khứ tội lỗi phía sau. Thực sự là 1 cảnh phim ý nghĩa.

Hiển nhiên, đời ko như là mơ và phim không như là khán giả mong muốn. Baby nhẹ lòng mời Debora đi ăn tối như đã sẵn sàng với cuộc sống mới bên cô, nhưng rồi Doc lại quay lại hăm doạ và ép buộc cậu phải steal và borrow với hắn, trở thành partner in crime trọn đời vì cậu dường như là “lucky charm” giúp mọi phi vụ của hắn đầu xuôi đuôi lọt.

Có điều lucky charm này có lẽ chỉ có tác dụng khi Baby tự nguyện. Việc ép buộc cậu làm phi vụ kế tiếp đã khiến mọi việc trật đường ray, dẫn đến kết cục kẻ chết người bị tóm. Điều đáng khen là Edgar Wright đã để Baby đầu thú thay vì là tẩu thoát. Có lẽ chỉ có trả giá cho tội ác của mình cậu mới thực sự dc giải thoát khỏi quá khứ ám ảnh của mình.

Kết phim có lẽ cũng là điều gây tranh cãi nhất, khi ta ko thể chắc được rằng liệu Baby có thực sự được ân xá và ra tù sớm hay đó chỉ là giấc mơ của cậu được cùng Debora drive west on 20, in a car they cant afford, with a plan they dont have hay ko? Có lẽ là thực có lẽ là mơ. Nhưng dù sau, after all the rain, baby has finally found his rainbow.

[Film Review] Hương Mật Tựa Khói Sương


Image result for hÆ°Æ¡ng mật tá»±a khói sÆ°Æ¡ngThời điểm Hương Mật ra mắt mình bận xem Diên Hi và Như Ý truyện vả lại dư âm 3310 còn mạnh nên tuy có nghe nên ko muốn xem. Nhưng mà nhờ bài Bất Nhiễm quá xuất sắc nên mình vẫn thi thoảng nghe. Tới tháng 3 vừa rồi cảm thấy đời thiếu trai quá nên lôi bộ này ra xào luôn.

Công tâm nha, đối với mình ông chồng quốc dân vẫn là Dạ Hoa à. Chắc vì gu của mình là tuýp đàn ông trưởng thành còn Húc Phượng của Đặng Luân thì thanh niên choai choai quá hì hì. Nhưng vẫn phải công nhận Phượng Hoàng Quạ Đen của Húc Phượng thực sự rất đẹp. Tạo hình có thể nói là ăn đứt con rắn đen Dạ Hoa. Hựu Đình của chị Viên Viên là Ngọc Trai đen, đẹp nền nã, còn Đặng Luân thực sự đẹp chói loà như Đá Ruby. Được cái em trai Đặng Luân tuy da trắng môi hồng hơi bê đê chút nhưng diễn xuất vẫn rất nam tính đáng yêu, mặt cười cũng cưng nữa nên Húc Phượng vẫn là 1 hình tượng nam thần huyền huyễn ngôn tình được xây dựng rất thành công. Phối hợp với bà Mịch vô tâm vô phế tạo ra được 1 cặp tình nhân ngang trái nhất nhì lục giới luôn.

Production value của phim này được cái vượt trội hơn 1 bậc so với 3310 là 1 điều rất đáng khen. Từ phục trang kỹ xảo đều được chăm chút hơn. Tuy nhiên 3310 đối với mình vẫn là 1 tượng đài về mảng phục trang và kỷ xảo nha. Mấy đoạn Dạ Hoa đi mây về gió nhìn phiêu dật thần tiên thoát tục cực. Chỉ là mấy cảnh đại chiến đánh lộn có ẹ thiệt. Còn tới Hương Mật thì đã khắc phục được phần đồ hoạ giả tạo của 3310 nên các cảnh đánh nhau hoành tráng ở cuối phim xem thực sự là phê mắt. Phục trang cũng được đầu tư ko tiếc tiền. Húc Phượng có thể nói là được ưu ái nhiều đồ đẹp nhất. Lúc nhập vào ma giới làm Ma Tôn vận toàn những hắc bào tinh xảo, càng làm tôn nước da trắng ngần của chàng mỹ nam. Đúng là ko chừa đất sống nào cho fangirl đâu. Vì thế kỹ xảo và hoá trang của phim này mình cho 8/10.

Diễn xuất: Một từ dành cho dàn cast chính là “tròn vai”, còn dành riêng cho Luân Luân là nhập vai xuất sắc. Dương Tử biểu hiện cũng rất tốt luôn, nhất là ở những đoạn đầu ngô nghê lúc chưa biết “mùi đời”. Nhưng mà em trai Đặng Luân thì mới gọi là có những màn diễn xuất cướp nước mắt khán giả. Nói như các thần dân Utuber là Dạ Hoa thì làm dân tình khóc lụt thiên đình, còn Húc Phượng thì khóc trôi Vong Xuyên. Đối xứng với Luân là La Vân Hi thực sự cũng có biểu hiện rất đạt. Không biết phải vì mê trai ko mà mình luôn cảm thấy nam diễn viên có sự biểu đạt nội tâm tốt hơn các bạn diễn nữ. Hầu hết chắc cũng là vì họ có những đoạn độc diễn rất đắt giá. Cảnh Cẩm Mịch tỉnh dậy bàng hoàng nhận ra mình giết lầm Húc Phượng cũng ko lấy nước mắt của mình nhiều bằng khi Phượng Oa lỡ tay đánh chết Cẩm Mịch rồi ôm xác nàng khóc trôi Vong Xuyên. Haiz, có thể nào bớt uỷ mị vì trai hơn ko hả cô nương. E hèm.

Cốt truyện: Nói thiệt nha, mình ko thích cốt truyện của Hương Mật bằng 3310. Kịch bản của cả hai phim đều được viết và cải biên rất tốt. So với truyện càng nêu bật được những chi tiết tinh tuý. Chỉ là về mô tuýp mình cảm thấy Hương Mật gây ức chế mạnh mẽ hơn 3310 nhiều. Có lẽ vì trong Hương Mật ko có những nhân vật phụ thú vị như Đông Hoa, Tam thái tử, Bạch Chân và Lão Phượng Hoàng Chiết Nhan như trong 3310 xúc tác. Nhân vật Nguyệt Lão xây dựng làm cây hài cho phim nhưng so với cái sự tửng tửng rất có duyên của Ti Mệnh. Chính là nhờ dàn cast phụ này mà 3310 mới có sức hấp dẫn hơn cả. Trong khi tuyến vai phụ chính diện của Hượng Mật thì hơi mờ nhạt với mình. Ngay cả trai đẹp Thanh Xà tinh cũng ko gây thêm sức hút cho mình, thật tình tới đoạn có mặt anh trai mặt đơ này là mình tua. Sóng gió của cặp đôi chính cũng thật là trùng trùng điệp điệp ko cách nào hoá giải nổi khiến không khí của Hương Mật càng về sau càng nặng nề. Cảm tưởng phim bị phân làm 2 khúc đoạn đầu là hài kịch vui vẻ, đoạn sau là bi kịch cẩu huyết. Thậm chí suốt 20 tập cuối cùng ko có tập nào là nhân vật chính ko khóc. So với 3310 thì bi kịch được đẩy lên cao trào trong 10 tập cuối rồi được giải quyết êm trong 2 tập cuối cùng đã hành hạ tâm can hơn. 20 tập cuối của Hương Mật mình thật ko dám xem full vì ko thích cảm giác depressed quá thể này, tua rất nhiều.

Tuyến phụ: đôi phụ của Hương Mật là chuyện tình của cô công chúa ma tộc và anh cận vệ cũng ko xây dựng tốt bằng đôi của Đông Hoa Phượng Cữu. Vừa dài dòng, sến súa lại lan man Hương Mật có thể nói là ko tiếc cảnh ôm ấp, thân mật cho các đôi tình nhân, cơ mà đó là là điểm mình ko thích nhất so với 3310. Cảm giác nó quá hiện đại ấy, trong khi mình thích cổ trang thì nó cứ cổ hủ 1 chút vẫn hơn. Haiz, đúng là già rồi ko hợp gu bọn trẻ nữa. Vì cặp phụ nhạt thành ra mình cũng tua khá nhiều. Chemistry của 2 người cũng ko tốt lắm. Cảm thấy là 1 plot device hơn là 1 tuyến nhân vật thực sự cần thiết cho câu chuyện. So với họ, chuyện tình đơn phương của Quảng Lộ mình cảm thấy còn có sức nặng hơn. Cặp phụ phim này chỉ cho 6 điểm.

(Còn tiếp)

[Review series] Guardian – P5: Kim Shin


Nợ bài lâu quá giờ mới trả :)) Đứa nào cho mình mượn tiền ko đòi là chắc mình xù luôn.

Oa sao ấy nhỉ. Kể cũng hơn 1 năm rồi kể từ buổi đầu crush chàng Kim Shin. Tới giờ mình vẫn nghĩ nếu xem lại bộ phim 1 lần nữa chắc sẽ lại như yêu từ cái nhìn đầu tiên thôi. Mình nghĩ bộ phim có những điểm nho nhỏ nhưng khiến nó rất khác biệt với toàn bộ các drama Hàn cùng thể loại còn lại. Một bộ phim có linh hồn thật sự, từ diễn viên, bối cảnh và âm nhạc đều tạo 1 cảm giác như đây là câu chuyện cổ tích có thật tồn tại giữa đời người. Mình nghĩ 1 bộ phim thành công là khi nó chạm tới được cảm xúc của con người, khiến người tin tưởng vào câu chuyện ấy dẫu biết nó 100% là fiction. Một bộ phim thành công còn là khi nó khiến người xem tin tưởng vào cái chân thiện mỹ và muốn hướng tới những điều tốt đẹp mà bộ phim gửi gắm. Mình sống hết 1/4 cuộc đời, càng ngày càng cảm thấy tìm được những bộ phim đem tới trải nghiệm như vậy ngày càng ít. Vì thế mà Goblin có 1 vị trí thực sự đặc biệt đối với mình trong hàng trăm bộ phim Hàn quốc mình đã từng xem.

Read the rest of this entry

%d bloggers like this: