[Film Review] Inside Out – Hành trình cảm xúc của những Xúc Cảm


Xem trailer của phim từ tận… năm ngoái cho tới cuối tháng 8 này mới dc xem. Kì thật mình không hề ngóng đợi phim này, kiểu chừng nào nó tới thì xem thôi (haiz nói tới đây càng thấy mình già, chả còn biết hứng khởi hồi hộp chờ phim là cái j).

Tiếng vang của phim khi công chiếu tại Âu Mỹ nhanh chóng lan truyền tới giới mê phim cho nên trước khi xem mình set expectation level ở mức chót vót. Và sơ sơ từ trailer thì có lý do để kì vọng cao. Tạo hình nhân vật ok là 1 điểm cộng. Đây là phim đầu tiên kể từ sau Wall-E mình thấy ưng ưng phần tạo hình. 5 cảm xúc với 5 bề ngoài rất riêng biệt thể hiện đặc tính của chúng. Cô nàng Vui thì trông rạng rỡ bừng bừng (mô phỏng theo Ngôi Sao). Nàng Buồn thì trông ủ ê, rầu rĩ (giống như giọt nước mắt). Anh Sợ thì vừa trông đã thấy xanh mét như tàu lá chuối. Cô Chảnh thì mặt hất tới trời, ăn bận cũng thời trang nhất đám (y như cái Bông cải xanh). Ông anh Giận thì như ông chú làu bàu cau có đỏ mặt tía tai cả ngày. Tuy là có nhiều thắc mắc như tại sao cô bé Riley là nữ mà Cảm Xúc có nam có nữ lộn tùng phèo trong khi các nhân vật khác thì Bộ Năm toàn là ăn theo giới tính chính chủ, nhưng nói chung là mình thấy ko có vấn đề gì. Đa dạng giới tính trong công ty mới tốt mà.

Phần quan trọng nhất cần đánh giá đương nhiên là kịch bản rồi. Khi xem lần 1, mình nghĩ, “Wow, vậy là hơi quá sức cho tụi nhỏ rồi.” Xét từ những phần cơ bản nhất như kiến thức về cách não bộ vận hành thì mình nghĩ là phim hình tượng hoá các khái niệm trừu tượng đó rất là tốt, rất dễ hiểu và biến thế giới trí óc thành 1 nơi thú vị chứ ko chỉ có đậu phụ trắng và xám như não người trong thực tế. Từ nơi Cơ quan Đầu não vận hành hoạt dộng và chi phối cảm xúc, tới Khu Kí ức dài hạn, Thế giới Tưởng tượng, Hãng phim Giấc mơ hay những góc tối như Tiềm Thức và Bãi rác Kí ức đều rất sáng tạo. Nhưng nếu nhìn rộng ra khỏi thế giới sắc màu ấy thì ta thấy rằng phải tốn rất nhiều chất xám để cụ thể hoá cách trí óc con người vận hành. Mình ko nói là Inside Out mô tả mọi thứ theo cách chính xác nhất, nhưng nó tương đối là 1 cách minh hoạ rất sinh động cho thấy con người là 1 sinh vật vô cùng cảm tính. Hầu hết mọi hành động, suy nghĩ, tư duy của ta đều bị cảm xúc chi phối rất mạnh mẽ. Đây là điều hiển nhiên nhưng vì quá hiển nhiên nên đôi khi bản thân lại ko nhận ra mình đang hành sự theo cảm xúc thề nào. Đơn cử như mình bây giờ, thức khuya và ngồi viết review, bởi vì mình mún thế, nhưng sâu xa hơn là do mình đang cảm thấy buồn và cần được viết lách để giải toả (Buồn ơi, xin chào mi!).

Con nít và những cơn bốc hoả của chúng :3

Ok quay lại vấn đề, cho nên khi nhiều người xem phim và chỉ trích chuyện tại sao Riley lại hành xử cảm tính như 1 con bitch hư đốn dc nuông chiều thì, hey, xem lại nhé, hầu hết tất cả chúng ta đèu như thế, chỉ là càng lớn con người càng giỏi che dấu cảm xúc và tạo ra lý do rất ư là lý trấu để biện giải cho hành động của mình (nói cách khác là học dc cách đeo mặt nạ nguỵ trang rất pờ rồ). Riley trong phim lại chỉ mới là 1 cô bé 11 tuổi. Đa số cảm xúc của cô lúc này đều rất đơn thuần và bộc phát. Vui vẻ thì tươi tỉnh, hoạt bát, buồn bã thì xị mặt, sợ hãi thì co ro, giận dữ thì cau có, chán ghét thì lãnh đạm. Cô chưa học dc cách tiết chế các cảm xúc của mình và ẩn nó dưới lớp mặt nạ lý trí. Nhớ điều này để khi coi phim đừng có mà “trời con nhỏ này hơi tí là tỏ thái độ”. Cảm xúc chủ đạo trong đầu Riley lúc này chính là Vui. Nào nhớ lại đi, có phải hồi bé, ai cũng rất là ham vui mà phải ko (Ờ thì đa số, mình thì nghĩ từ bé cảm xúc chủ đạo của mình là Buồn). Và nàng Vui trong đầu Riley quả là 1 control freak hay Cô nàng tài lanh chanh. Cô nàng là người cầm trịch trong Head Quarter, và mọi cảm xúc khác đều nhầm giúp cho Vui thực hiện nhiệm vụ của mình là giữ cho Riley dc vui vẻ suốt cả ngày, bao gồm đàn áp Buồn để cô ko phá đám công việc. Mọi việc đều trơn tru tới khi Riley chuyển nhà khỏi Minesota lên San Francisco.

4 Hòn đảo tạo nên tuổi thơ của Riley, mình ko thix gọi là Tính cách, mà giống như những yếu tố chính quan trọng nhất trong cuộc sống của Riley vậy.

Khi đó các Cảm Xúc bị hoang mang khi đối mặt với tình huống mới. Vui và Buồn đi lạc cùng với các Kí Ức Lõi. Đó là cách lý giải cho việc chúng ta bị xáo trộn tâm lý khi đối mặt với những thay đổi lớn. Cảm giác hụt hẫng khi mất đi những thói quen cũ, bạn bè cũ và môi trường cũ, chính là việc các Kí Ức Lõi bị mất và các hòn đảo Tính Cách trong Riley dần dần sụp đổ. Cùng với việc Riley chỉ quen với việc được vui vẻ và sống trong thế giới màu hồng nên cô bé không biết cách đương đầu và xử lý với việc không còn những thứ đem lại niềm vui cho cô: bạn bè, hoockey và những áp lực từ việc thích ứng với môi trường mới làm cô bé trở nên cáu kỉnh, bực dọc và thu mình. Kì thực nó che dấu cho tâm trạng hoang mạng bên trong của Sơ, Chảnh và Giận khi Vui vắng mặt và các Kí ức lõi ko còn. Sự hoang mang dễ dẫn đến suy nghĩ và hành động lệch lạc, như việc bỏ trốn xuất phát từ việc suy nghĩ lúc giận dữ lo sợ và mất bình tĩnh của Riley

Ban đầu nghĩ BB là vilian. Xong mới thấy là mình nghĩ nhiều quá :)). Bị bệnh nghiêm trọng hoá vấn đề rồi.

Một nv mới toanh ko hề có trong trailer xuất hiện: Bing Bong người bạn tưởng tượng thuở ấu thơ của Riley. Cùng với 5 cảm xúc kia, Bing Bong cũng là 1 tính chất biểu tượng đặc trưng của chúng ta khi còn bé: ngây thơ và đầy mộng mơ. Nhìn Bing Bong mình chợt nhất tới người bạn tưởng tượng của mình lúc còn bé, ko chỉ 1, mà tới 3. Và mình cũng chợt nhận ra đã từ lâu rồi mình ko gọi chúng lên để trò chuyện. Cuộc sống của 1 “người lớn” khiến ta ko còn nhiều thì giờ để sống trong thế giới mộng mơ. Rồi dần dần Bing Bong của mỗi chúng ta lui dần về Tiềm Thức và có khi hoàn toàn bị chúng ta quên lãng. Đó là khi Bing Bong cùng Vui rơi vào Bãi rác Kí ức và Bing Bong nhận ra bản thân đang tan biến nhanh đên thế nào. Cậu cũng nhận ra rằng nếu cậu cùng Vui cưỡi cỗ xe tưởng tượng chạy bằng năng lực bài hát thì cỗ xe lun rơi xuống. Vì năng lượng của nó đã cạn kiệt cũng như chính bản thân của Bing Bong một khi ko còn dc Riley nhớ đến thường xuyên nữa. Bing Bong nhảy khỏi xe, để Vui bay khỏi Bãi Rác, vì cậu biết đã tới lúc Riley trưởng thành. Cô bé đã quá lớn để có thể cùng vui vẻ chơi đùa với cậu, bay lên Mặt trăng trên cỗ xe đẩy. Khoảnh khắc Bing Bong tan biến, cũng là lúc người xem chứng kiến 1 phần kí ức vui vẻ trong tuổi thơ mình đã mất đi thầm lặng như thế nào. Và vì thế mà cảm xúc đó trở nên riêng tư rất đỗi với từng người và khiến chúng ta xúc động sâu sắc. Mình nghĩ đây là chi tiết mang tầng ý nghĩa cao nhất phim mà trẻ con khi xem nếu ko từng trải sẽ ko hiểu hết dc.

Đứa nào ko khóc ở cảnh này thì đi nhét cát vào đầu đi vì trong đó rỗng tếch. Đứa nào ko khóc ở cảnh này thì đi nhét cát vào đầu đi vì trong đó rỗng tếch.

Kết thúc là khi cả Vui trưởng thành, kéo theo sự trưởng thành của Riley. Vui nhận ra cô ko thể bảo vệ Riley miễn nhiễm với nỗi buồn bằng cách nhốt Buồn trong chiếc vòng. Vui đã khóc, lần đầu tiên trong đời, khi nhận ra nhờ có Buồn mà Riley, mà Vui và cả đội, mới có được những khoảnh khắc hạnh phúc bên gia đình và bạn bè. Cô đã để Buồn lần đầu tiên là cảm xúc chủ đạo để Riley có thể khóc, giải toả hết u uất trong lòng sau biến cố, để rồi trưởng thành từ nỗi buồn đó. Những Kí Ức lõi cũ bị thay thé bằng những cái mới, và chúng ko còn đơn sắc nữa mà kết hợp của nhiều cảm xúc. Sự pha trộn đó tạo nên sự phức tạp của cảm xúc, và cũng là sự cân bằng cho Cảm Xúc trong mỗi người

Chốt lại mình hài lòng tới 99% với Inside Out. Có sự cân bằng hoà hài giữa bi và hài lun là thế mạnh của Pixar và đem tới cho phim của hãng này chiều sâu. Mình ko nghĩ nó là phim xuất sắc nhất, nhưng có thể nói là 1 sự trở lại xứng tầm với các tiền bối như Toy Story, Finding Nemo và Wall-E. Oscar chắc sẽ vào tay em nó thôi :3

Love status


(more…)

[Tản mạn] An Ocean Apart – Julie Delpy | Happy 20th Anniversary First Meet


Time goes by and people cry
And everything goes too fast…

Tình cờ hôm qua là ngày Kỉ Niệm lần đầu tiên Celine và Jessie gặp nhau trên chuyến tàu đi Vienna 20 năm về trước. Thế là đã 2 thập kỉ đã trôi qua.Ở độ tuổi này của mình cũng là độ tuổi mà họ gặp mặt nhau lần đầu.

Tuổi trẻ, tình yêu, sự trải nghiệm, thất bại và trưởng thành. Mỗi đời người đều phải trải nghiệm qua. 20 năm trước vẫn thế. 20 năm sau vẫn vậy. Dù tóc đã pha sương và da đã điểm mồi, nhưng trái tim dường như vẫn khao khát dc trẻ lại, được rung động, được yêu thương, bất chấp trải qua nhiều đắng cay thất vọng.

Có lẽ vì thế mà mình yêu Celine và Jessie đến vậy. Câu chuyện của họ, trước hết là câu chuyện của đời người, về trải nghiệm và cách nhìn của họ về cuộc sống, sau mới là chuyện tình của 2 con người tình thâm duyên bạc. Mình không biết có phải ngay từ đầu Ethan và Julie và đạo diễn Linklater có ý định sẽ thực hiện cả 1 chuỗi 3 phim kéo dài tới 20 năm như thế. Hay chỉ đơn giản là sau phần đầu tiên, họ và cả khán giả đều quá yêu quý Celine và Jessie nên không nỡ để họ phân ly như thế. Và họ hẹn sau 9 năm nữa sẽ đưa Celine và Jessie gặp lại nhau. Hiếu kì thật đấy. Nhưng dù là cách nào đi nữa, điều này đã biến Before trilogy thành hiện tượng điện ảnh đương đại độc đáo nhất nhì. Một câu chuyện lãng mạn, giản đơn không tiêu tốn nhiều triệu đô la nhưng có sức ảnh hưởng và truyền cảm hứng mạnh mẽ cho hàng triệu khán giả đã đang và sẽ xem nó trong tương lai.

Mình nghĩ 1 trong những tiêu chuẩn để đánh giá một tác phẩm, dù là văn học hay điện ảnh, là liệu nó có thể trường tồn với sự thay đổi của thời gian. Thời gian trôi đi và con người thay đổi, nhưng liệu khi xem lại, nhìn lại, cảm xúc của 1 cô gái sinh ra sau mình 20 năm có sẽ vẫn giống y như cảm xúc mà mình có được 10 năm về trước khi lần đầu xem Before Sunrise. Mà mình tin là hoàn toàn có thể. Bởi câu chuyện của Celine và Jessie vốn dĩ ko bị chi phối bởi thời gian. Nó không cần kĩ xão hay dàn dựng của kĩ thuật vi tính. Đơn giản chỉ là sự giao tiếp chuyện trò giữa 2 người vốn dĩ xa lạ, đi dần đến sự thấu hiểu và rung động lẫn nhau trước tính cách, lối suy nghĩ và sự hấp dẫn giới tính rất đỗi bản năng mà cũng rất đỗi trong sáng.

Read the rest of this entry

Bảo vệ: What the hell is wrong with you?


Nội dung này được bảo mật. Hãy nhập mật khẩu để xem tiếp:

Bảo vệ: Bad dream?


Nội dung này được bảo mật. Hãy nhập mật khẩu để xem tiếp:

Bảo vệ: [My Diary] Hoa trong gương, trăng trong nước


Nội dung này được bảo mật. Hãy nhập mật khẩu để xem tiếp:

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 433 other followers

%d bloggers like this: