Love status


“Mass is not proportional to volume. A girl as small as a violet. A girl who moves like a flower petal is pulling me toward her with more force than her mass. Just then, like Newton’s apple, I rolled toward her without stopping until I fell on her, with a thump. With a thump. My heart keeps bouncing between the sky and the ground. It was my first love.”
― Kim In-yook, “The Physics of Love”

Khối lượng không luôn đồng thuận với kích thước. Em, cô gái nhỏ bé như tử la lan. Em, cô gái lướt khẽ như cánh hoa rơi, đang kéo tôi về phía em với sức hút còn hơn Trái đất này. Trong khoảnh khắc, tôi như Trái táo Newton, rơi xuống rồi lăn tròn đến khi chạm vào em. Một tiếng “thịch”. Rồi lại một tiếng “thịch”. Trái tim tôi như quả lắc đung đưa giữa đất trời trong một nhịp điệu ngất ngây. Đó là mối tình đầu của tôi.

 <Vật lý học tình yêu – KIM IN-YOOK>
Viết ngày 01/05/2018

(more…)

[Music & Lyric] Có ngày nào không nghĩ đến em – Lê Minh (Cantonese version)


Nhạc: Lâm Mộ Đức

Lời: Hướng Tuyết Hoài

Trình bày: Lê Minh (Leon Lai)

MV tại Giải Kình ca Kim Khúc 1995 (Skip to 0:55 for music)

Nguồn lời dịch và phiên âm: https://langdongtamhon.blogspot.com/2012/12/khong-co-ngay-nao-khong-nghi-en-em.html?m=1

Giới thiệu một bài hát hay khác của Lê Minh tới mọi người. Đây là nhạc từ bộ phim Nguyên Chấn Hiệp 1994 nổi danh 1 thời của Lê Minh. Những năm đầu thập niên 90 là thời vàng son của anh. Tuy sự nghiệp phim ảnh ko xuất sắc bằng đàn anh Lưu Đức Hoa nhưng bù lại là bệ phóng giúp anh thành danh trên con đường âm nhạc. Trong Tứ Đại Thiên Vương (Trương Ca thần – Quách Vũ vương – Lưu Ảnh đế – Lê Vương tử) thì Lê Minh trẻ tuổi nhất, cũng là người có giọng ca trầm ấm nhất, thích hợp hát những tình khúc lãng mạn, âm điệu da diết. Tuy giọng ko kỹ thuật bằng Trương Học Hữu, ko mạnh mẽ nam tính bằng Lưu Đức Hoà, về vũ đạo cũng thua xa Quách Phú Thành, nhưng phải nói chất giọng của Lê Minh là dễ đi vào lòng người nhất. Sau nhiều năm nghe nhạc Hoa, các bài hát của Lê Minh trình bày luôn nằm trong playlist của mình. Các thiên vương còn lại mình chỉ nghe lác đác vài bài mình thấy thích, chứ chưa bao giờ hâm mộ nhạc của họ tới mới lập được playlist hơn chục bài hát như Lê Minh.

Sinh năm 1966, năm nay Lê Minh đã ở tuổi U60 không còn hát hò nhiều nữa. Cách đây vài năm vẫn còn đóng được phim với mỹ nhân dao kéo Phạm Băng Băng, phong độ cũng ko tới nỗi tồi. Chỉ là ở tuổi xế chiều không biết anh đã được an yên chưa sau nhiều lần tan vỡ hạnh phúc. Hy vọng là sẽ có. Nhân sinh ngắn ngủi. Nhìn cuộc đời mỗi nghệ sĩ mình thấy họ rồi cũng chỉ là đoá hoa rực rỡ trong giây lát. Nửa đời sau nếu ko tìm cho mình một bến đỗ hạnh phúc, dùng tài sản tích luỹ ổn định cuộc sống thì về già còn bất hạnh hơn cả người thường.

Kỳ tới mình sẽ giới thiệu qua những bài nhạc Hoa của các nghệ sĩ khác để bà con đổi vị cho đỡ ngán nhé.

Cá nhân mình vẫn thích các bài hát tiếng Quảng của Lê Minh hơn. Đặc biệt là bài nào có tiếng Quảng gốc. Một số bài bằng tiếng Quan thoại nghe vẫn hay nhưng hát bằng giọng Quảng vẫn là sở trường của chàng soái ca đẹp như ánh bình minh này. Mình cũng đặc biệt yêu thích version bài này do anh hát tại Giải thưởng Kình ca Kim khúc năm 95. Đúng là ở thời kỳ đỉnh cao nên ăn hát live còn hay hơn phòng thu. Nghe từng chữ thấm đẫm cảm xúc.

[Film Review] Sở Kiều Truyện (2017) – P3


Sau SK chắc khó có phim nào LCT có tạo hình đẹp như vậy

Mình sẽ cố gắng đây là phần review cuối của Sở Kiều. Đã thề ko viết Review dài hơn 3 phần nên phải tém tém lại bớt ko thì tự thẹn với lòng lắm.

Ok phần này sẽ đi sâu thêm vào phân tích cách nhìn của mình về nv trên phim và trong truyện, ko cà rỡn nữa.

Sở Kiều Truyện sở dĩ ko thể ganh nổi với 3310 hay Hương mật là do nó bị lỗi rất nghiêm trọng đó là ở kịch bản chuyển thể không mượt mà, nếu ko nói là càng chế càng bậy. Đặc Công Sở Hoàng Phi là 1 bộ truyện tương đối đồ sộ, với hơn 190 chương cùng thêm mười mấy chương Phiên ngoại. Tình tiết đan xen, tuyến nhân vật phụ cực nhiều. Nội để khắc họa đầy đủ các Gia phiệt của nhà Đại Hạ, từ Gia Cát, Ngụy Thị, tới Yến Thị, Cảnh Thị, chưa kể tới Biện Đường, Hoài Tống đã là cả 1 vấn đề. Có lẽ vì thế mà Phim cắt luôn vai của Công chúa Hoài Tống Nạp Lan Hồng Diệp, “sáp nhập” nàng vào làm Hoàng tỷ của Lý Sách Biện Đường cho đỡ phức tạp. Nhưng việc sáng chế thêm các tổ chức Điệp giả vân vân mây mây của mỗi triều đình lại vô hình chung phức tạp hóa thêm bối cảnh vốn đã hết sức rối ren của truyện. Đại ví dụ là, trong truyện Nạp Lan Hồng Diệp yêu thầm Yến Tuân nhưng giả mình làm Huyền Mặc để trao đổi thư từ với chàng. Lên phim chuyển sang thành là bạn tâm thư của Vũ Văn Nguyệt. Ủa vậy chi vậy? Dù là Tiêu Ngọc hay Nạp Lan, thì việc đẩy mối giao tình này sang cho Vũ Văn Nguyệt ko hợp lý. Hình như có phải cảm thấy nam chính chỉ si mê mỗi nữ chính ko có nữ vệ tinh đi theo quấy phá thì đúng chất drama truyền hình hay ko? Câu chuyện của Tiêu Ngọc và VVN vì thế thành ra rất vô duyên và chả ai thèm quan tâm tới mối si tình của cô công chúa này. Bởi họ thừa biết, trong mắt Nguyệt vĩnh viễn ko để lọt vào mắt nữ nhân khác. Hơn nữa yêu Nguyệt hay yêu Tuân thì cuối cùng vẫn trở thành vợ Tuân, mở cửa Biện Đường đầu quân cho Yến Bắc để đấu lại vương triều Đại Hạ/Ngụy kia. Nếu vậy nhọc công đổi nguyên tác chi vậy? Làm chuyện phí phạm tài nguyên.

Lỗi chuyển thể thứ 2 là phóng tác dài dòng nhưng ko đúng trọng tâm, ko làm phong phú thêm cho nội tâm nv, ngược lại hủy hoại những “đặc sản” tinh túy nhất của từng người. SK trong truyện là Đặc công tài giỏi 26t, xuyên ko về quá khứ trong hài hình đứa nhỏ 8t, lý giải cho việc vì sao Sở Kiều từ tấm bé đã tài năng, sắc sảo khác thường. Lên phim hoán đổi lại cho nàng thân phận con gái lưu lạc của 1 truyền kỳ giang hồ là Lạc Hà của Điệp giả giang hồ, mang nội công thượng thừa nhưng vì rớt xuống hồ nước lạnh, đập đầu mà mất trí nhớ, theo đó bị bế luôn nội cung. Ok vậy cũng dc đi. Vẫn là có thân phận đặc biệt, nhưng ko lý giải được vì sao cô có lòng muốn phá bỏ chế độ nô lệ. Sở Kiều trên phim là 1 Bourne version nữ ko có chủ kiến, ko có cơ sở vững chắc để ôm ấp một lý tưởng lớn lao như chuyện giải phóng nô lệ. Ngoài ra, cô cũng chỉ là 1 cô gái 16 tuổi trong hình hài cô gái 16t, chứ ko phải là bà chị 26t trong lốt đứa trẻ 8t. Thành ra, những nét tính cách như kiên cường, mưu lược, thông minh tài ba được bơm vào người Sở Kiều được tiếp giảm lại. Chưa xem truyện có thể ko thấy dc lỗi này chứ xem rồi lập tức ko tránh khỏi việc so sánh. Lại thêm cái chuyện cố tình kết thúc cụt lủn sau khi Nguyệt hy sinh còn Kiều ngoi lên từ hồ băng. Ủa, rồi nếu ko làm phần 2 thì Khán giả coi như chấp nhận Sở Kiều kết thúc dzô dzuyên như vậy phải ko?

Đừng kết như vậy. Tội nghiệp Nguyệt lắm ai ơi!

Vũ Văn Nguyệt cũng 1 trường hợp được cải sửa và phóng tác khác truyện khá nhiều, tới tên gọi cũng bị sửa lại. Đây cũng là nv theo mình bộc lộ nhiều ưu điểm khuyết điểm so với Gia Cát Nguyệt. Nói về ưu trước. Mình hài lòng chuyện nâng tuổi nhân vật như Sở Kiều. Gia Cát Nguyệt trong truyện tả hơn bá đạo, mới 13,14 tuổi mà quá mức già dặn, nghe miêu tả ko khác gì ông cụ non. Lên phim cho hắn thành 1 thanh niên ngoài 20 tuổi hợp lý hơn nhiều. Ít ra người xem dễ tiếp thu việc 1 thanh niên già dặn hơn tuổi hơn là 1 đứa nít ra vẻ cáo già. Hơn nữa, tài năng ko phải là chuyện có thể tôi luyện trong 1,2 ngày. Với bản lĩnh về võ nghệ, binh pháp, cùng phong thái quyền quý, cao lãnh như truyện miêu tả về Gia Cát Nguyệt, cần tối thiểu 10 năm rèn dũa. Tức là nói sơ sơ muốn đạt được trình độ của Nguyệt trong truyện lúc gặp và nuôi nấng Sở Kiều ở Gia Cát Phủ thì hắn phải là thanh niên trưởng thành hoàn toàn mới có đủ tư cách và khả năng đó. Phim nâng tuổi nv là 1 quyết định hoàn toàn đáng được ủng hộ. Hơn nữa, đây cũng là việc hết sức hiển nhiên. Vì ko thể mời dv nhí 15,16t đóng những vai đó độ khó về thể hiện nội hàm như vậy. Điểm khiến mình không hài lòng nhất đối với truyện là để tuổi nv nhỏ 1 cách phi lý. 13,14t, con nít tuổi đó ăn chưa no, lo chưa tới, nói gì chuyện quản lý điều hành 1 gia trang rộng lớn đầy nô tài lắm chuyện thị phi. Mình cũng phải khen ngợi là đội Casting hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ khi chọn được Lâm Canh Tân cho vai Nguyệt công tử này. Đậu Kiêu cũng rất phù hợp, nhưng mình sẽ nói sau. Còn TLD, xin lỗi nếu có fan nào đọc được bài này, Dĩnh lúc đóng Sở Kiều còn rất gồng, hơn nữa sắc vóc cô quá bé nhỏ, nói sao mình cũng ko tin đây là cô nương có thể chỉ huy 3 vạn đại quân ra sa trường chém giết. Truyện tả là 1 đằng, nhưng lên phim cần chú trọng tính thực tế. Dĩnh nếu là tăng thêm 5 cân cho vai Sở Kiều này, mình mới cảm thấy thấy giống kẻ có thể giết người 1 chút. Mỗi lần thấy cái cặp giò hay cánh tay khẳng khiu như que tăm trúc của Dĩnh là mình lại thở dài ngao ngán. Thứ duy nhất phù hợp về ngoại hình của Dĩnh có lẽ chính là đôi mắt to tròn, trong sáng như sao. Tuy nhiên, sao lại nhuộm tóc dv thành màu nâu chị vậy? NV tóc đen kia mà T.T Nản với tổ tạo hình.

Quành lại anh Nguyệt. Hông biết ai là stylist mạnh dạn thay đổi thời trang của Nguyệt, nhưng mình cũng hài lòng về sự thay đổi này. Chuyển trang phục thành các màu trắng, xanh lam nhạt, thật tình phù hợp khí chất băng lãnh của Nguyệt hơn. Nguyệt trong truyện hay được tả mặc sắc tím huyền bí, thiết nghĩ cũng rất đẹp. Nhưng Nguyệt của Tân trong các bộ cánh trắng càng làm bật vóc người cao lớn, khôi vĩ của Tân. Tạo hình của Tân có thể nói là “em đẹp nhất phim này”. Thế nhưng, ta quẹo tiếp sang khuyết nhé. Kịch bản tuy ban đầu cho Nguyệt nhiều đất diễn thêm, nhưng càng về sau Nguyệt lại càng bị hắt hủi. Nửa đầu làm rất tốt, tốt hơn truyện gấp trăm lần (Nguyệt trong truyện mờ mịt vô cùng so với Tuân), khắc họa thành công mối quan hệ giữa Nguyệt và Tinh nhi thời còn là chủ tớ, biến Nguyệt thành sư phụ đào tạo cho Tinh nhi, vừa lý giải cho việc Sở Kiều học từ đâu những bản lĩnh giết người, vừa tạo căn cứ cho sự phát triển tình cảm của 2 người. Nhưng về sau Nguyệt bị thất sủng tới mức ko chấp nhận được. Có những tập mình toàn tua vì quá ít cảnh của Nguyệt. Hừ, mình thật cảm giác phim này kịch bản lúc đầu và lúc sau do 2 đội hoàn toàn khác nhau chấp bút, đội ghẻ lạnh Nguyệt cúi cùng thắng thế để nửa phần sau của phim toàn là Tuân lên ngôi. Ngứa mắt ko chịu dược.

Đậu Kiêu nhận vai Yến Tuân có thể nói là một sự lăng xê cực kỳ mạnh mẽ cho chàng dv trẻ này. Phải nói đây là vai diễn có sự chuyển đổi tâm lý rõ rệt nhất phim (kế tới là vai Triệu Thuần của Lý Thấm). Nửa sau của phim tuy mình tua hơi nhiều nhưng vẫn chú ý tới những phân cảnh lột tả nội tâm của Yến Tuân. Kịch bản viết cho Yến Tuân có thể nói là khá tốt, ưu ái rất nhiều đất diễn. Ko lấy làm lạ là sau phim này Đậu Kiêu lập tức leo lên đóng vai chính ngay. Tuy là bản thân mình ko thích Yến Tuân cho lắm nhưng ko phủ nhận là Đậu Kiêu đã có được màn trình diễn vô cùng xuất sắc, lột tả dc một Yến Tuân từ 1 thanh niên vô tư trong sáng trong 1 ngày trải qua biến cố lớn trở thành kẻ lòng đầy thù hận quyết tâm đạp bằng mọi kẻ thù và chướng ngại vật để trở thành bá chủ. Đáng tiếc là phim kết thúc lưng chừng nên ta vẫn ko chứng kiến dc đoạn đường sau này khi Yến Tuân tiêu diệt Đại Nguỵ xưng vua nhưng phải sống vô cùng cô đơn và đè nén nỗi đau mất Sở Kiều vào trong lòng, tìm nguồn khuây khoả ở những thế thân khác. Số phận của YT có thể nói là được tác giả kỳ công xây dựng nhất, hao tổn nhiều bút mực của con dân như vậy. Lắm lúc mình thật sự nghĩ hình như Nguyệt cố tình bị dìm như vậy để bà con lột hố tưởng Tuân là vai chánh thất để sau lật kèo cho dân tình chưng hưng chơi. Tác giả cũng ít có ác lắm :))

Hôm nọ lang thang đọc mấy review cũ của phim này thấy cuộc khẩu chiến quanh việc ai là người hy sinh và yêu Kiều nhiều hơn nên cũng ngứa ngáy đánh vào chữ, rồi tiện bê về đây thêm thắt ý tứ vào. Đại loại là như sau:

Chuyện hy sinh cứu giúp cho ng yêu thì cả 3 nguoi Sách, Tuân, Nguyệt đều làm cả. So đo số lần chi bang so đo về người nào gặp nhiều trở ngại hơn, hao tổn tâm tư hơn vì Kiều đi. Nếu xét ở phương diện đó thì ko ai bằng Nguyệt cả. Xét từ Lý Sách trước. Sách là người thấu hiểu tâm tư, cơ trí thâm sâu, cư xử lại hết sức khéo, dù thi ân giúp đỡ cho Kiều cũng bao giờ làm nàng khó xử. Nhưng việc hắn giúp, thật ra là trong tầm tay, trong quyền hạn của mình. Có thể nói việc yêu Kiều xoa dịu đi 1 phần nỗi thương nhớ Phù công chúa trong hắn. Nhưng hắn ko coi Kiều là thế thân mà vẫn vẫn tôn trọng Kiều, để nàng tự định đoạt hạnh phúc, con đường nàng muốn đi. Chỉ hy vọng sau này, nếu Kiều mệt mỏi với 2 nam nhân kia thì có thể về lại bên cạnh hắn. 1 ngưười đàn ông rất cao thượng, nhưng điều đó cũng chứng tỏ, dù yêu Kiều nhưng với Lý Sách naàng chưa phải là thứ ưu tiên hàng đầu, vì dù sao hắn cũng còn vương triều, còn con dân Biện Đường. Hắn ko muốn mà cũng ko thể phí sức tranh giành nàng với Nguyệt hay Tuân. Vả lại con người như Sách kỳ cực coi tình yêu là thứ xa xỉ phẩm mà hắn không nên dấn sâu vào. Lý trí mạnh mẽ của hắn xuất phát từ việc hắn thực sự là con cháu hoàng gia, hết sức coi trọng việc giữ gìn hoàng quyền cùng giang sơn. Chuyện nữ nhi thường tình rốt cuộc chỉ là mơ ước mỏng manh mà Sách ôm ấp trong lòng thôi. Haiz, con người hắn quả thật nhiều vướng bận ko thể buông bỏ. Con cháu nhà đế vương thật rất đáng thương.

Kế tới nói về Yến Tuân. YT và Kiều có thể nói là có mối gắn bó nhiều năm khăng khít nhất. Ngày nàng còn là tiểu a hoàn ở phủ Gia Cát/ Vũ Văn, YT cũng ko ít lần cứu giúp nàng. Lúc hắn sa cơ thất thế, chỉ có mình A Sở nguyện lòng theo hắn vào địa ngục. Giữa 2 nguười vốn đã thành hình quá nhiều ân tình qua lại ko thể tính cho rõ ai nợ ai nữa rồi. Cho nên xét mặt nào đó, tình cảm này sau nặng nhất, mà cũng là dễ tan vỡ nhất. Vì sao lại nói vậy? Chính là vì giữa Tuân và Kiều chưa bao giờ xảy ra bất đồng, hoặc nói cách khác là chưa thực sự đối mặt với tình huống tranh cãi. Họ đứng cùng phe rất nhiều năm, những tưởng rất hiểu nhau, rất thông cảm cho nhau. Nhưng thực ra Tuân chưa bao giờ cho Kiều biết hết mọi toan tính suy tư trong lòng mình. Tuân đối với Kiều là 1 lòng cảm kích và hàm ơn sâu sắc, bởi nàng là người đồng cam cộng khổ với hắn trong những ngày tháng ngặt nghèo nhất, cũng là người truyền dạy cho hắn binh pháp, kiến thức về cách hành binh, cũng dạy cho hắn việc phải lạnh lùng vô tình, ẩn nhẫn chịu nhục để đạt được việc lớn. Kiều có lẽ đã sai lầm vì ko nhận ra cô đã vô tình tạo nên 1 YT tàn nhẫn thế nào. Việc gì cô cũng truyền thụ dc cho Tuân, nhưng lại ko thể hiểu được nỗi cừu hận mạnh mẽ thiêu đốt tâm can khác, khi thấy kẻ thù thì nhởn nhơ, còn người con gái hắn yêu thì chịu trăm bề cơ cực. Về sau khi đã có gia đình với Nguyệt, Kiều mới dần hiểu ra gia đình quý báu ntn, và hiểu dc nỗi đau đớn khủng khiếp của Tuân khi chính mắt thấy gia đình bị giết, toàn tộc và dân của hắn bị thảm sát. Tiếc rằng dù hiểu ra thì cũng đã muộn màng vì nàng và hắn đã dứt khoát chịu đi 2 ngã rẽ khác nhau rồi. Ân tình giữa hai người cũng gần như đã sòng phẳng lẫn nhau. Đối với mình mà nói, Tuân cứu giúp Kiều, nàng cũng đã dành nhiều năm thanh xuân để trả cho hắn, dành xương máu để giúp hắn thực hiện hoài bão trả thù giành lại quê cũ. Nhưng vậy coi như đã ko ai nợ ai. Việc sau này Tuân lợi dụng nàng giết Nguyệt đã là giọt nước tràn ly. Tuân có thể giết Tú Lệ Quân, thậm chí là giải trừ hết binh lực của Kiều cũng ko phải vấn đề. Nhưng Nguyệt lại chính là tử huyệt của nàng. Đụng vào đồng nghĩa tự đoạn đứt mọi ân tình giữa 2 người. Vì sao nói vậy? Đơn giản vì Nguyệt chính là người mà Kiều đã nợ rất nhiều ân tình cả đời ko thể trả hết.

Đối với mình tâm niệm, trong tình yêu, ngoài việc 2 người nợ nhau ân tình, còn phải nguyện ý thay đổi bản thân mình để dung hoà với người kia. Tuân với Kiều đều là 2 con sói hoang có lập trường riêng. Tuân có thể vì Kiều tạm bỏ việc chinh phục Trường An quay về Bắc Sóc giải cứu, nhưng tuyệt đối hắn ko bao giờ có thể vì nàng từ bỏ việc thôn tính Đại Nguỵ, thu phục Biện Đường. Khi đi trên con đường tạo phản, Tuân đã xác định đích đến của mình, thắng làm vua thua làm giặc. Sở Kiều quan trọng đến đâu đi nữa, đối với Tuân chỉ có thể là người phải đi cùng hắn chứ ko phải đích đến. Điều đó có nghĩa dù Kiều từ bỏ hắn, mục đích của hắn sẽ ko vì thế mà thay đổi. Nguyệt thì hoàn toàn ngược lại. Có thể nói Tuân bị thù hận mà biến đổi, còn Nguyệt thì lại vì tình yêu mà tự tu sửa bản thân mình. Từ chỗ là Công tử của môn phiệt lừng lẫy nhất Trường An, coi mạng sống của nô lệ chỉ là rơm rác, Nguyệt đã từ từ thay đổi. Hắn trải qua nhiều cơn lên voi xuống chó ko kém gì Tuân, thậm chí là suýt bỏ mạng dưới tay người yêu của mình. Nhưng thay vì thù hận, Nguyệt chọn bao dung, chọn tha thứ. Nếu đọc truyện, hình dung ra tất cả những gian nan mà Nguyệt trải qua mới cảm nhận được con người của hắn kiên cường sắt đá nhưng cũng vô cùng chính trực. Hắn từ chỗ là kẻ vô tình nhất, vì yêu 1 nữ nô lệ, mà đi tới chỗ chịu hạ thấp mình ko màng nguy hiểm cứu giúp người con gái ấy ko biết bao nhiêu lần. Và cũng từng ấy lần, hắn chưa bao giờ cầu được nàng hồi đáp. Cũng từng ấy lần để nàng tự do ra đi thực hiện tâm nguyện của mình. Mình nghĩ về độ cao thượng này ngay cả Lý Sách cũng phải gật đầu công nhận hắn không bằng được Nguyệt. Tuân có thể nói là bị Kiều ảnh hưởng nhiều tật khá xấu. Còn Nguyệt ngược lại lại bị những tín ngưỡng văn minh của nàng làm thay đổi nhân sinh quan. Từ giai cấp thống trị, chàng trở thành người dẫn dắt lãnh đạo cả vùng Thanh Hải từ địa ngục không ai muốn vào thành thánh địa an cư lạc nghiệp. So với Tuân là kẻ chỉ có thể dùng bạo lực để giành lấy quyền lực, Nguyệt dành lấy nhân tâm và tự tạo lập cho mình 1 đế quốc riêng. Việc mà Kiều kỳ vọng ở Yến Tuân, trở thành một minh quân, rốt cuộc Nguyệt mới là người thực hiện thành công. Vậy thì dù là trên tình trường, chiến trường hay chính trường Nguyệt vẫn là người xuất sắc sau cùng. Kiều sau này cũng phải tự nhủ thầm cô thực sự quá may mắn vì trải qua biết bao biến cố, Nguyệt vẫn dang tay tha thứ cho cô, đón nhận cô, yêu thương cô mỗi ngày một nhiều hơn. Phu quân hoàn mỹ như vậy nếu không chọn thì xuống làm nữ phụ để chị em nhờ cho rồi.

Tỏ tình phong cách Nguyệt Nguyệt: Ta cũng cần nàng. Cảm nhận được không? – rồi bỏ đi. Trời ơi da mặt còn mỏng quá, phải kiên quyết hơn nữa chứ

Nguyệt vì thế hội tụ đầy đủ tố chất của nam chính ngôn tình tương tự như Húc Phượng, Dạ Hoa: đều đặt người con gái mình yêu là cái đích cuối cùng, cũng ko tiếc hy sinh bản thân rất nhiều lần, và cũng bao dung tha thứ cho lỗi lầm của người mình yêu rất nhiều lần. Trái tim phải độ lượng, tinh thần phải kiên cường nhường nào thì mới có thể yêu thương một người nhiều như vậy. Nam chính không phải là chuyện ai đẹp trai, ai tài năng nhất thì người đó được lòng độc giả. Điều tối quan trọng họ phải là hình tượng hoàn mỹ nhất về một người đàn ông chính nhân quân tử, không vụ lợi, ko toan tính trong tình yêu. Cũng xin lưu ý luôn đàn ông như vậy hầu như chỉ tồn tại trong truyền thuyết. Thế giới thực nếu có tồn tại như vậy cũng là ngọc trong đại dương, kim trong sa mạc. Gần như là 1 giống loài đã tuyệt chủng rồi. Vì vậy chị em đọc truyện xem phim giải trí là chính đừng lấy làm thước đo cho bạn trai tương lai của mình. Kiếm tới già cũng ko ra đâu.

Vâng và em xin hết. Hy vọng Sở Kiều ra tiếp phần hai để review kế tiếp. Nhưng đó là tương lại xa. Tương lai gần hơn có thể là Minh Lan truyện. Haha mà mình cũng chưa có thời gian thẩm thấu hết bộ đó. Để 1 ngày đẹp giời nào đi vậy.

Bonus cái ảnh hạ màn. Nom giống Cu Phượng lúc nhớ người yêu ko :3 toàn phường ý chí hủ bại vì đàn bà. Thật chả ra làm sao :))

P/S: ờ mình cũng biết mình hơi vô liêm sỉ dùng dằng mãi ko chịu đi ngủ. Chẳng là coi xong vài cái phân tích Blade Runner 2049 cảm xúc quá chưa ngủ dc lại vòng qua xem vài clip Nguyệt Nguyệt cho phân tán tư tưởng rồi lại cảm xúc quá phải chạy vào đây viết thêm mấy câu :3

Phân tích tới lui mình chợt ngẫm ra 1 điểm khá đặc biệt về Nguyệt. Đó là gần như Nguyệt ko phải là vai nam chính trong câu chuyện tình yêu tay ba này. Chính xác cái cảm giác mà bà con và kể cả mình cảm nhận dc về Nguyệt là: Quái đản nam chính gì mà còn ít thời lượng hơn cả nam phụ. Nhưng mà thật ra đúng là Nguyệt ko phải nam chính mà. Nghĩ kĩ đi, nam chính vẫn thường là những nv có xuất thân hoặc cao nhất, và trải qua nhiều đoạn trường truân chuyên nhất. Cụ thể là với Sở Kiều Truyeenj thì vai trò ấy vận cả vào người của Yến Tuân rồi. Nguyệt chẳng qua chỉ là quý tộc, chứ ko phải hoàng tộc. Nói về xuất thân cao quý còn kém Triệu Tung, nói về gia cảnh đặc biệt còn kém Yến Tuân. Thậm chí so với Lý Sách thì càng nghèo tiền nghèo bạc hơn. Nhưng thật ra như mình nói đó, tạo hoá (ở đây là tác giả) cố ý sắp đặt cho Nguyệt là ứng cử viên khó được lòng Sở Kiều nhất, cuối cùng lại là người xứng đáng với Kiều nhất. Đá ko mài ko thành ngọc quý. Nếu Nguyệt từ đầu xuất hiện đã hoàn mỹ như Húc Phượng, Dạ Hoa thì quá nhàm chán, ko có j đáng để nói. Sở Kiều truyện có lẽ hấp dẫn nhất ở chỗ nó là hành trình trưởng thành của cả 3 con người Sở Kiều, Yến Tuân và Nguyệt. Sở Kiều từ chỗ là nữ nô lệ xuất thân mơ hồ, ko có ký ức, ko có tương lai, lại từng bước trở thành tướng quân uy dũng nhất khắp 3 nước Nguỵ, Đường, Yên. Yến Tuân từ chỗ là chất tử Bắc Yến, là thế tử vô ưu trở thành con người toan tính thủ đoạn ôm mộng bá nghiệp, trở thành sát tinh của toàn bộ 3 đế quốc Nguỵ, Đường, Yên. Còn Nguyệt, từ chỗ là quý tộc môn phiệt vô tình trở thành kẻ chí tình nhất thiên hạ. Sở kiều qua phong ba thu phục được nhân tâm. Yến Tuân cuối cùng cũng trở thành Vua Yên Bắc. Chỉ có Nguyệt, tính tới thời điểm trong phim là trắng tay, đến tính mạng cũng ko giữ được. Thứ duy nhất mà Nguyệt đạt được tới giờ phút đó chỉ có duy nhất là tình cảm và trái tim của Sở Kiều mà thôi. Nói về mặt kinh doanh thì đúng là lỗ ko chỗ nào bằng. Nhưng với Nguyệt mà nói đó lại chính là phần thưởng lớn nhất sau bao năm tháng yêu trong vô vọng.

Nếu tự đọc tiếp từ truyện từ đoạn đó về sau mọi người sẽ thấy cú lội ngược dòng ngoạn mục của Nguyệt. Sau khi được thuộc hạ cứu khỏi hồ băng lên dưỡng thương nhiều tháng, Nguyệt tự bươn chải tại Thanh Hải, xây dựng lại cơ đồ từ bàn tay trắng (mà chỉ mất có 2 năm, tác giả điêu vãi chưởng). Ngẫm lại kỳ tích đó đều là bắt nguồn từ việc Nguyệt đã lấy lại được hy vọng sinh tồn vì hắn biết giờ đây xây dựng cơ ngơi là điều hết sức cần thiết để sau này tiếp tục tranh vợ từ tay Tuân :))) ko mình đùa ấy. Nguyệt thật sự làm được điều đó cũng là nhờ Hắn nhận ra mình còn 1 tia hy vọng, rằng Kiều ko hẳn ko đặt hắn trong tim (thương ghê lắm, hắn tới chịu mũi kiếm của Kiều vẫn nghĩ Kiều còn hận hắn lắm). Con người đó dù sau này tác giả dùng toàn câu tường thuật để tóm tắt lại toàn bộ quá trình đấu tranh gian khổ của hắn cũng thật là quá sơ sài. Nhưng nếu thật sự chịu tưởng tượng 1 chút, ta có thể hình dung được hành trình của Nguyệt còn khó khăn hơn Tuân gấp bội. Ít nhất Tuân trong suốt những năm tháng cơ cực luôn có Kiều bầu bạn. Còn Nguyệt, hắn luôn cô độc 1 mình, thẳng lưng dấn thân vào địa ngục với 1 tia hy vọng là có lẽ Kiều cũng thương xót qua hắn, lấy đó làm động lực để xây dựng cơ đồ, mong 1 ngày đến trước mặt Kiều chứng minh rằng hắn đã thay đổi, ko còn là kẻ coi dân đen là cỏ rác máu lạnh vô tình mà nàng từng căm ghét trước đây nữa. Đoạn Tinh nhi cuối cùng chịu mở lòng với hắn, đoạn hắn bất chấp liêm sỉ muốn gạo nấu thành cơm với Kiều để cho chắn ăn. 2 đoạn ấy trong truyện đọc thấy vừa tức cười vừa đáng thương (mà cũng rất rất ngọt). Nguyệt tự hổ thẹn vì ko bằng Tuân kiềm chế tốt, mà ko biết rằng thật sự ko phải vì tên mặt sắt kia quân tử, mà chẳng qua Kiều ko cho hắn cơ hội thôi (nếu hắn biết chắc còn vui cỡ nào, nhưng thôi đừng cho hắn biết là tốt, mắc công hắn phởn Kiều lại mất giá :3). Cho nên nghĩ lại, trong tình yêu thằng nào chai mặt thằng đó nắm phần thắng cao hơn. Áp dụng với Nguyệt tảng băng đúng quá mà.

Nếu thực sự phim làm được phần 2, thật sự có thể mượt mà chuyển thể hết tất cả những ẩn dấu mà truyện từ chối phô bày ra về Nguyệt thì xin lỗi, chỉ cần là Lâm Canh Tân tiếp tục với vai diễn này, ko còn Triệu Lệ Dĩnh cũng ko sao. Trung Quốc đất rộng người đông, Sở Kiều ko có Dĩnh cũng còn rất nhiều nữ dv khác có thể đảm nhận, thậm chí làm tốt hơn. Nhưng với Nguyệt thì mình nhận định, chỉ có Tân là diễn được cái vẻ mặt vô tình nhưng ánh mắt có tình của Nguyệt. Trời ơi làm ơn quay lẹ đi. Diễn viên ng ta già hết bây giờ.

Em xin hết. Hết thiệt sự.

[OST] Tinh Nguyệt – Sở Kiều Truyện (2017)


Trình bày: Vương Tranh Lượng, Úc Khả Duy

Giải lao giữa giờ bằng nhạc phim vậy. SKT nhạc chỉ có bài này và Bởi vì 1 người là thật sự nghe được. Tuy nhiên so với Bất Nhiễm hay Lạnh Lẽo thì vẫn còn kém 1 bậc. Hai bài kia mà cất lên là lập tức thấy tiên khí đầy trời ngay. Nhưng kể cũng khó trách vì dù sao Tinh Nguyệt chỉ là tình yêu phàm trần mà thôi.

Nhưng phàm trần cũng có cái hay của phàm trần. Tình yêu của người trần mắt thịt thì bao giờ cũng gần gũi hơn, cách diễn tả cũng chân thật hơn rất nhiều. Đối với phim này mình vẫn là Vũ Văn đảng nên đối với nhạc phim ít nhiều cũng thiên vị Tinh Nguyệt hơn, mặc dù Bởi vì 1 người cũng là bài hát rất cảm động. Xui xẻo là nam phụ chưa bao giờ được lòng mình. Đàn ông mình vẫn đánh giá cao nhất là ở sự độ lượng và quảng đại, mà Yến Tuân trải qua quá nhiều biến cố, nhà tan cửa nát đã sớm đem vứt bỏ đi sự ấm áp trước kia để khoác lên người sự nhẫn tâm vô tình của bậc đế vương mưu cầu đại sự. Vì thế mà hắn cũng vứt bỏ đi cả những thứ gọi là trắc ẩn, gọi là đại lượng, chỉ còn là 1 bụng đầy sự ẩn nhẩn, toan tính sâu sa, mưu cầu chuyện lớn. Hắn với Nguyệt luôn là hai thái cực. Nguyệt từ chỗ vô tình nhẫn tâm đã học được bài học khi lên voi xuống chó, học cảm thông yêu thương con dân. Nguyệt hơn điểm hắn, mà cũng là do may mắn hơn hắn là ko bị hận thù làm mờ lý trí, mờ đi lương tri, cũng ko có lòng khát khao quyền lực tột cùng. Có lẽ do quyền lực và giàu sang đã ở cùng Nguyệt 1 thời gian dài, giúp hắn nhận ra những thứ đó thật chất là một gánh nặng ko hơn ko kém, và cũng giúp hắn nhận ra bao nhiêu quyền lực, danh vọng tiền tài của thế gian cũng ko giúp hắn lấy được trái tim của người con gái hắn yêu. Vì thế hắn từ từ học cách mở lòng, học cách bày tỏ sự chân thành ko vụ lợi, học cách phơi bày bản thân trước mặt cô gái ấy, dù ko cần dùng tiếng nói, chỉ bằng hành động, chứng minh cho cô ta thấy rõ chân tình của mình, thậm chí sẵn sàng đổ máu xả mạng vì nàng. Nguyệt có cái hay ở chỗ sống trong nhung lụa mà ko ăn phải bả phù phiếm, lòng dạ kiên định, 1 khi nhận chân được rõ lòng mình muốn gì cần gì thì sẽ chậm rãi hướng nó về phía thứ ấy. Giang sơn-mỹ nhân, ko hẳn là ko được chọn cả hai, mà là mỗi lúc chỉ được chọn 1 thứ là trọng tâm. Yến Tuân hiển nhiên muốn có Sở Kiều, càng muốn có Giang sơn. Nhưng hắn cơ bản là đặt sai trọng tâm. Lẽ ra sau khi thoát khỏi Chân Hoàng/Trường An, hắn phải lập tức mạnh dạn gạo nấu thành cơm, dứt khoát lấy Sở Kiều làm vợ, rồi sau đó hãy đánh đông đánh tây xưng vương lập địa. Phụ nữ chính chuyên rốt cuộc thân xác ở đâu trái tim sẽ nằm ở đó. Tưởng tượng ngày đó mà Kiều chính thức thành người của Yến Tuân thì chắc sẽ ko có sự kiện ở hồ băng làm đảo lộn mọi thứ. Lỡ mất khoảnh khắc với Sở Kiều, mình ko khỏi chắc lưỡi tiếc thay cho Tuân. Về điểm quyết đoán trên tình trường này, hắn vẫn là thua Nguyệt. Haha, hay là nói Nguyệt quá may mắn nhỉ.

Vì thế mà, Bởi vì 1 người của Yến Tuân là nỗi niềm đau khổ và mất mát khó tưởng tượng được của kẻ có được rồi lại mất đi, vì đại nghiệp mà từ bỏ người yêu tiếc nuối vô cùng. Tinh Nguyệt trái lại lại là cảm giác của 1 người chưa bao giờ nghĩ mình sẽ có được, chỉ biết âm thầm yêu, âm thầm hướng về một người dẫu chịu nhiều đau khổ, dẫu có đánh đổi tính mạng cũng quyết không buông bỏ. “Chỉ mong nàng hiểu” là đã thấy đủ rồi. Ko cần hồi đáp, ko cần cảm tạ. Một tình cảm cố chấp, kiên trì tới mức đáng thương, đáng ngưỡng mộ.

Thật ra trong SKT ngoài VVN là 1 kẻ cố chấp thì còn một người khác cũng rất ngốc nghếch trong tình yêu chính là Nguyên Thuần công chúa (hay là Triệu Thuần trong truyện). Nhưng mà phim cũng nêu ra rõ, đàn ông làm trò cố chấp ngu si cách mấy cũng ko sao, còn đàn bà thì ko nên vậy. Nhất là khi bản thân ko đủ bản lĩnh, quá bi luỵ vì tình dẫn tới việc hại ngược bản thân và cả giang sơn đất nước. Thuần đáng thương vì si mê Yến Tuân mù quáng đến nỗi mất hết liêm sỉ tự trọng đuổi theo 1 người đã vứt bỏ mình. Cuối cùng hại bản thân mình bị cưỡng hiếp, hại huynh mình bị mất cánh tay, quả thật là xuẩn ngốc không gì bằng. Yêu cũng được, cố chấp si tình cũng được, nhưng tuyệt đối ko bao giờ được phép đánh mất bản thân mình hay để người khác vì mình mà liên luỵ. VVN thực sự chưa bao giờ vì Tinh nhi mà phản bội đất nước, bỏ rơi gia tộc, chẳng qua là bất chấp bị gia tộc phỉ báng để cứu lấy người mình thương, tự dùng bản thân mình hy sinh cho Sở Kiều, chứ chưa bao giờ vì nàng hay vì tranh giành trả thù Yến Tuân mà gây hại cho bá tánh giống như Thuần. Đó chính là điều mình đánh giá cao trong tình yêu của Nguyệt. Dù là đau đớn, dù là khao khát tới đâu cũng ko nên đánh mất bản thân, vứt bỏ lý trí của mình. Nam nhân hay nữ nhi, trong tình cảm, có thể hy sinh nhiều thứ, chỉ có điều bắt buộc phải giữ vững tôn nghiêm và đạo đức làm người. Vì 1 kẻ mà ko còn tôn nghiêm, ko có phẩm hạnh nữa, nhân danh tình yêu mà làm chuyện rồ dại thì bản thân tình yêu của kẻ ấy cũng bị vấy bẩn ko còn đáng trân trọng nữa. Nguyên Thuần hay Du Thản Chi đều là những tâm hồn yếu đuối và đáng thương, nhưng tội nghiệt mà bản thân gây ra quá nhiều nên ko xứng được hưởng hạnh phúc nữa.

Nói chuyện bên lề. Nay tự dưng đi mua trang sức thấy đôi bông tai hình “Tinh Nguyệt” bất giác mua luôn không suy nghĩ :)) cũng lậm quá rồi đấy. May là Trung Thu qua rồi chứ ko khéo ra đường lại đòi mua lồng đèn con thỏ thì tội ông người yêu tốn tiền oan uổng vì Nguyệt rồi :)) Hết nói nổi.

[Film Review] Sở Kiều Truyện (2017) – Phần 2


Kỳ trước đã khen những điểm mà truyện không bằng phim rồi, kỳ này sẽ nói tiếp những điểm truyện hơn phim nhé. Sở Kiều truyện có bối cảnh chiến sự và gián điệp, trong truyện được miêu tả vô cùng hoành tá tràng, ly kỳ hấp dẫn. Công phu võ thuật của nam nữ chính được tả cũng cỡ sát thủ hạng nhất hạng nhì giang hồ. Phim thì lại không thể hiện được những màn võ thuật đỉnh cao như mong đợi. Cảnh chiến đấu chiến trường cũng kém hoàng tráng vì số diễn viên quần chúng hạn chế, không lên tới nổi mấy vạn binh lính như truyện thổi lên. Đặc biệt 1 trong những cảnh quan trọng nhất, cần đầu tư nhiều nhất là đoạn chiến đấu ở hồ băng cuối phim thì lại vô cùng sơ sài, kỷ xảo ôi thôi là giả tạo, múa kiếm mèo quào, lạm dụng quay chậm, cắt cảnh liên tục để che dấu công phu. VVN mang tiếng thống lĩnh mà dẫn theo không đầy 20 mống lính liều lĩnh đối chọi với quân Bắc Yến tại nơi hồ băng mông quạnh. Nói ngu cũng nhục dùm cho chữ ngu này. Phải nói phân cảnh này trong truyện bi thương, hùng tráng bao nhiêu thì lên phim bị làm vội vã, cẩu thả bấy nhiêu. Kiểu như tới đó đạo diễn hết vốn, diễn viên hết hơi muốn đóng xong cho rồi. Nói chung, phim này phải được dựng thành phim điện ảnh mới mong đạt tới cái tầm vóc mà truyện miêu tả. Lần đầu coi tập cuối trên phim cũng thật sự khá cảm động, cũng nước mắt ngắn dài. Nhưng đọc truyện rồi mới thấy là phim làm như trò mèo. Cảnh chìm xuống đáy hồ đẹp là thế nhưng lên phim lại thấy giả tạo vô cùng, tóc diễn viên cũng ko buồn ướt. Quay cảnh dưới nước rất khó, mình biết chứ, nhưng không phải là ko dựng được. Đáng tiếc cho 1 cảnh cảm xúc như vậy mà lại bị kỷ xảo làm phim kém cỏi phá hỏng.

Vâng và chưa nói Nguyệt Thất thì bị giết oan uổng. Oke, dù sao vai phụ chết cũng ko sao. Tiếc thì tiếc thật nhưng vai trò của Nguyệt Thất không quan trọng, ko có Nguyệt Thất vẫn còn Nguyệt Cửu. Nhưng việc để phim kết cụt lủn rồi im lặng 2 năm nay quả thật khiến người xem trào máu đờm lắm. Tin đồn là TLD sẽ ko quay trở lại vai này, mình ko ngạc nhiên lắm. TLD giờ đã khác xưa, ko cần quá tập trung gầy dựng sự nghiệp nữa. Chăm lo chồng con giờ mới là mục tiêu chính của Dĩnh Còi. Nhưng nếu bỏ ngõ như vậy thì thật sự quá oan uổng cho VVN. Hy sinh cả đời không được cái gì, còn thân thế của Sở Kiều thì cũng chả rõ ràng, thù oán chưa trả hết. Hết là hết thế nào được. Nếu làm vậy để đẻ ra Phần 2 thì đẻ phần 2 cho sớm đi chứ. Đợi chờ tới lúc bà Dịnh còi lấy chồng rồi thì còn làm ăn gì nữa. Thật tình ko cam lòng, con dân Đại Ngụy nhất định ko cam lòng.

Con dân không cầu gì nhiều. Chỉ muốn 1 lần chân chân chính chính thấy đêm động phòng hoa chúc thật sự của Tinh Nguyệt thôi

Rồi đó, bức xúc với cái phim này chắc gói gọn trong cả đoạn cuối thôi. Tới giờ cũng ko hiểu nổi suy nghĩ của bên nhà làm phim là thế nào mà nỡ đạp phim này xuống bùn như vậy. Giờ các fan chỉ biết đọc đi đọc lại truyện mà tự an ủi cho trái tim rướm máu vì thương nhớ VVN thôi.

Trả Nguyệt Nguyệt cho chúng tôi. Đả đảo Đạo diễn, đả đảo NSX

Kỳ tới đi sâu chi tiết hơn từng nv ko chửi bới vòng ngoài nữa nhé :))

[Film Review] Sở Kiều Truyện (2017)


Đặc Công Hoàng Phi Sở Kiều Truyện

Thật ra nói là film review thì sẽ hơi điêu vì 50% bài này mình chắc sẽ so sánh giữa phim và truyện kha khá. Số má là hổm rày tự dưng cao hứng coi thêm phim này của bà Dĩnh Còi. Ko thật sự phần lớn là vì anh Tân kều thì chắc đúng với bản chất của mình hơn. Trước giờ mình ko có ấn tượng tốt lắm về Dĩnh còi, tại vì bã còi quá, đóng phim vào vai nào cũng loắt choắt như đứa con nít. Phim duy nhất mình thấy Dĩnh hợp vai chắc là Sam Sam tới đây ăn. Nhưng ngay cả phim đó mình cũng ko xem, tại Phong Đằng Trương Hàn ko phải gu của mình. Mãi tới tận gần đây, nhờ má quảng cáo kịch liệt mình mới nghé mắt xem Minh Lan truyện của bã và ông xã Phong công công thấy rất ưng bụng nên thừa thế xông lên coi tiếp bộ này. Dù sao bây giờ cũng ko có phim gì đáng để xem, coi thử coi Sở Đại nhân có gì xuất chúng mà thiên hạ điên đảo thế.

Trước đây mình có từng xem vài trích đoạn nhỏ ở mấy tập đầu, nhưng thật tình nuốt ko trôi thân hình ốm đói của bã nên đã stop luôn. Giờ mình vẫn đại khái là nhìn ko thuận mắt nên hầu như 3-4 tập đầu mình đều skip (đoạn Sở Kiều còn là Kinh Tiểu Lục, bị bắt làm nô lệ, chiến thắng trong trò săn người, được Yến Tuân và Vũ Văn Nguyệt cứu). Với lại phim Tàu mà, thể nào chả hồi tưởng ba lăng nhăng nên cũng ko sợ ko hiểu hay bỏ lỡ nhiều, nhảy vào coi cao trào luôn cho nó đỡ tốn thời gian. Nói vậy đủ biết kỳ thực SKT đối với mình ko có sức hấp dẫn cao bằng 3310, thậm chí kém hơn Hương Mật 1 bậc. Hương Mật ít ra còn trai xinh gái đẹp để ngắm từ đầu đến chân, chứ bà Kiều thì… Thôi thôi ko dìm người ta nữa. Ko hợp thị hiếu thì bỏ qua đi.

Ok nói chuyện nghiêm túc chút nha. Mình đánh giá SKT chỉ gọi là phim ở mức xem được, Ko dở, cũng ko phải là xuất sắc, hấp dẫn kịch tính tới phút cuối cùng. So với truyện, phim có cải biên 1 số tình tiết như chuyện Sở Kiều ko phải là xuyên ko từ thế kỉ 21, mà là con gái Lạc Hà – Phong Vân chủ của Điệp Giả Giang Hồ gì gì đấy, đại loại là 1 bang phái giang hồ được biên kịch sáng chế ra để tạo 1 thân thế bí ẩn cho Sở Kiều, lý giải cho việc cô còn trẻ măng mà có sức mạnh hơn người, dù thân hình gầy còm như que củi. 1 kiểu như Hư Trúc được Trưởng Môn Tiêu Dao phái truyền 70 năm công lực cho nên từ trứng đã hơn người vậy thôi. Tình tiết này mình thấy cũng ổn, lách dc vụ kiểm duyệt gắt gao của TQ đối với những phim xuyên ko xuất hiện quá nhiều những năm gần đây. Sở Kiều nhờ vậy cũng ko biến thành con bé lanh chanh cái gì cũng rành, thần nữ sống abc này nọ như trong truyện, mình ngứa con mắt nhất là xây dựng nv kiểu đó. Sở Kiều có nội công mẹ truyền thụ, có võ công và kỹ năng ám sát do VVN truyền dạy, vậy là cũng đủ bá đạo lắm rồi. Thứ 2 nữa là phim đẩy tuổi tác nhân vật cao lên 1 tí. Điểm này mình cũng hài lòng hơn rất nhiều. Ko hiểu sao các tác giả truyện xuyên ko cứ thích cho nv của mình trọng sinh vào thân xác của con nít. Dị ứng nhất là chuyện nít nôi ăn xôi tủn chảy mà bày dc yêu đương nhau. Bộ Bộ Kinh Tâm, nv chính trở thành Nhược Hy mới là con bé 13 tuổi. Truyện này còn ác đạn hơn, bắt Sở Kiều đầu thai vào thân xác đứa trẻ mới 11 tuổi, các thiếu gia nam chính khác lúc mới yêu đương Sở Kiều cũng chỉ tầm 15, 16 tuổi. Nói chung là vô lý vãi cả ra. Nghĩ tới chuyện Gia Cát Nguyệt phải lòng Tinh nhi từ lúc bã là đứa con nít ranh chưa mọc mầm là mình đã thấy tức cười lắm luôn rồi. Mình xem truyện cũng skip luôn đoạn đầu vì ko muốn nhìn cảnh ấu nhi yêu nhau.

SKT thành công có lẽ là nhờ có cốt truyện tương đối mới lạ, ko quần quần cung đấu, trạch đấu (thật ra cũng có trạch đấu, nhưng ko phải là theme chủ đạo), cũng ít ba chuyện tình ái sến súa chảy nước. Ai xem SKT đợi 2 nv chính hôn nhau mỏ chắc cũng dài tới đất (Minh Lan cũng thế, haha). Hành động, chiến tranh, đấu tranh sinh tồn là theme xuyên suốt, chuyện tình cảm dc hạn chế lại giúp người xem rất mong chờ cũng là 1 điểm tốt. Cái gì nhiều cũng thừa, cứ thiếu thiếu sẽ tốt hơn. Cơ nhưng mà nếu trái tim fangirl nào yếu đuối ko muốn thấy nam sủng của mình bị ngược nhiều thì xem phim này tới mà khóc thét, còn đọc truyện thì ôi thôi, đau từng khúc ruột vì nữ chính phủ rèm nam chính tả tơi rơi rụng. Haha, còi cọc nhưng hấp dẫn chính là ở chỗ làm cao thế đấy.

Về tuyến nv thì cũng hơi nhiều, nhưng chính đảng thì chỉ có Vũ Văn Nguyệt – Lâm Canh Tân, sau đầu thai làm 14 gia đó (mình vẫn thích cái tên này hơn Gia Cát Nguyệt, Vũ Văn nghe vừa cương vừa nhu), Tiêu Sách (Lý Sách) của bé Đặng Luân thì tương đối là một đảng phụ đặc biệt, sẽ nói rõ trong phần sau. Phản diện đảng thì có Yến Tuân – Đậu Kiêu, nhưng cũng là mãi về sau mới vào đường hắc đạo. Ban đầu vẫn là đáng yêu lắm. Fan YT cũng hơi bị đông đảo, cứ cái dạng mà trai đẹp bị trù dập bởi sóng gió, mang nặng nợ nước thù nhà, giang sơn mỹ nhân dằn xé, đấy đấy cái dạng đấy là đầy chị em thương hoa tiếc ngọc. Trong truyện YT tính ra mới là 1 dạng nam phụ nổi hơn nam chính khi từ đầu chí cuối rất dc lòng nữ chính, thậm chí dc nữ chính yêu thương phò tá hết 8 năm trời. Còn nam chính Nguyệt nguyệt thì bị vùi dập ko còn chỗ sống. Lên phim tính ra kịch bản đã đòi công đạo cho Nguyệt nhiều hơn 1 chút. Lên phim Sở Kiều chưa bao giờ nói yêu Tuân, trong truyện thì yêu chết đi sống lại. Nguyệt nguyệt chỉ là hưởng xái của YT sau khi bà Kiều bị YT bỏ rơi thôi. Haha.

Thôi kỳ tới nói tiếp.

%d bloggers like this: