[My Diary] Wake me up when September ends


Now we are together, sitting outside in the sunshine
But soon, we’ll be apart
And soon it’ll be night at noon

Now things are fine
The clouds are far away up in the sky
But soon I’ll be on the plane
And soon, you’ll feel the cold rain

You promised to stay in touch, when we apart
You promised before love that you’ll always love me
Time goes by and people cry and everything goes too fast

Now we have each other, enjoy each moment with one other
But soon i’ll be miles away
And soon the phone’ll be our only way

Now I’m in your arms, feeling pure, love and warm
But soon, I’ll be alone
And soon your voice’ll change of tone

You promised we never break up over the telephone
You said our love’s stronger than an ocean apart
Time goes by and people lie and everything goes too fast

Let’s not fool ourselves in vain
This far away truth will give us faith
We have to be so strong to keep our love from going wrong

Distance will make us cold
But soon, we’ll meet again
And soon it’ll be bright at noon again

You promised not to lose faith in our love when I’m away
You promised so much to me but now you left me
We go by and then we lied and all the time we wasted

Time goes by and people lie and everything goes too fast
Time gone be and we died and everything went too fast…

Everything went too fast…everything went too fast…

Đánh thức em dậy khi tháng 9 qua đi.

Tháng 9 qua đi và anh xa em. Tháng 9 qua đi và không biết khi nào em mới gặp lại anh.

Anh xem, anh chưa xa em mà em đã nhớ anh thế này. Em nhớ từ từ cho quen, để khi anh đi rồi em chí ít không bị cái sự nhớ nhung làm cho bất ngờ khổ sở. Chuyện gì cũng nên có chuẩn bị trước thì sẽ diễn ra tốt hơn. Em đang chuẩn bị để xa anh, chuẩn bị để nhớ anh […]

Dù ko có anh ở bên, em vẫn sẽ nhớ dư vị của môi anh, hơi ấm của bàn tay anh, nhớ mùi hương trên quần áo anh vương vấn trong lòng em. Em sẽ nhớ anh nắm tay em thật chặt suốt buổi ta xem phim với nhau, đến nỗi những đầu ngón tay anh trở nên lạnh cóng. Em phải bắt anh đổi “phiên” để ủ tay anh lại trong lòng bàn tay của em. Anh vẫn hay cười bảo bàn tay của em thật là bé. Ừa thì nó bé, nhưng nó vẫn đủ rộng để ôm ấp trọn bàn tay của người nó yêu, đủ ấm để sưởi ấm cho đôi tay kia. Em sẽ nhớ anh cười em yếu bóng vía, chỉ xem tí máu me đã giật thót mình. Anh biết ko em từng xem mấy loại phim “kinh khủng” hơn mà vẫn lì lợm kiên gan lắm. Nhưng đó là khi em xem 1 mình, em phải mạnh mẽ lên ko thì có sợ hãi cũng ko ai giúp. Nhưng bên anh rồi em mới tự cho mình cái quyền được mềm yếu, được sợ hãi. Cười em chết nhát đi, vì ngoài anh ra, em sẽ ko cho ai thấy mình chết nhát nữa đâu.

Em sẽ nhớ từng câu chuyện vụn vặt, bông đùa cãi vã với anh. Em sẽ nhớ tới khi nào ko nhớ được nữa. Ngay cả khi chồng và con cái chiếm trọn thời gian mỗi ngày của em. Cho đến ngày tuổi già và cái chết lấy đi trí nhớ và nhận thức của em, phủ giá lạnh lên thân xác em và mù loà trái tim em. Nhưng cho tới khi đó, em vẫn sẽ nhớ đến chàng trai tháng 5 của em. Chàng trai mà em đã chờ gần nửa đời để yêu và được yêu.

About windy2610

Little girl in a big big world!

Posted on Tháng Chín 14, 2014, in My Diary. Bookmark the permalink. Để lại bình luận.

Speak up my dear! What do you think?

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: