Monthly Archives: Tháng Ba 2013

[Film Diary] Before Sunrise – Vì chúng mình chẳng có ngày mai (phần 1)


Một bộ phim tuyệt đẹp. Đêm qua thức tới 4h sáng để xem nó thật là ko uổng phí chút xíu nào.

Chặc tại hồi tối đi hội sách tu cái ục nguyên chai trà xanh 0 độ mà hơn 2h sáng mình vẵn mắt mở thao láo. Dù trải qua 1 ngày dài và thật sự bị thiếu ngủ trầm trọng, mình vẫn ko thể chợp mắt. Thế rồi nghĩ về Before Sunrise.  Và thế là quyết định xem. Một bộ phim Absolutely beautiful and insanely romantic! Ý mình là mình đã rất trông đợi vào bộ phim này. Down nó về từ mấy ngày trứoc và chỉ đợi dịp thix hợp để xem nó. Well, mình đoán có lẽ đêm nay là đêm thích hợp rồi. Nhưng dù có kì vọng thế nào, mình cũng ko ngờ là nó có thể hay đến nhu thế.


Câu chuyện phim có thể nói gói gọn trong 1 câu kể: một anh chàng ngừoi Mỹ tên Jessie gặp 1 cô gái ngừoi Pháp tên Celine trên chuyến tàu hoả đã quyết định trải qua 1 đêm cùng nhau (trải qua chứ k phải là ngủ cùng nhé) tại thành phố Vienna thơ mộng để rồi sáng hôm sau lại chia tay đôi ngừoi đôi ngả. Một câu chuyện đừong như ko có cao trào, cả phim chỉ xung quanh 2 nhân vật và những cuộc trò chuyện liên tu bất tận của họ trong vỏn vẹn có 1 ngày 1 đêm. Gặp gỡ ngắn ngủi thế đấy, nhưng cả 2 đều đã nhận ra kia là 1 nửa đích thực của mình, rằng chỉ cần 1 ngày bên nhau thôi họ biết họ đã yêu nhau mất rồi.

Mình thật sự chẳng biết phải phân tích hay viết lách thế nào về bộ phim này nữa. Có lẽ sự quá đỗi giản đơn của nó đã biến nó thành 1 câu chuyện sâu lắng tới mức ko thể dùng bất cứ lời lẽ bình thửong này để miêu tả. Bạn có thể ko tin vào love at first sight và mình cũng ko biết làm sao để thuyết phục mọi ngừoi (vì bản thân mình cũng ko mún tin). Nhưng xem bộ phim này rồi, có thể mọi ngừoi sẽ thay đổi cách nghĩ. Ít nhất bạn biết rằng tình yêu giữa ngừoi và ngừoi là thứ thực sự tồn tại, chỉ vì trong nhịp sống hối hả thừong nhật, con ngừoi đã dần ko còn thời gian để mà dừng lại mà cảm nhận tình yêu nữa rồi.

Nếu biết chỉ có 1 ngày bên nhau, hẳn chúng ta sẽ biết trân trọng khoảng thời gian đó như Jessie và Celine

Jessie và Celine cũng nằm trong dòng ngừoi ấy. 2 con ngừoi xa lạ vô tình ngồi chung trên 1 chuyến tàu với nhau. Họ đều có quá khứ của riêng mình: từng yêu và đỗ vỡ trong tình yêu, đều mang những suy nghĩ và quan niệm bi quan về tình yêu. Bắt đầu chỉ là 1 vài câu xã giao thông thừong. Nhưng chỉ cần có thế, trong lòng họ bỗng nhen nhóm lên 1 chút ấm áp. Mình nghĩ là mình hiểu cảm giác ấy. Cái cảm giác khi giữa dòng ngừoi xa lạ và ta bỗng nhận dc một nụ cừoi cởi mở, một giọng nói thân thiện. Tâm hồn cô đơn của chúng ta như đưọc thôi thúc để đáp trả sự đáng mến đó, dù nó xuất phát từ 1 ngừoi hoàn toàn xa lạ. Mình tin chắc đó là lý do thôi thúc Celine nhận lời cùng ăn trưa với 1 anh chàng mới vừa gặp mặt. Còn bạn? Nếu ở trong hoàn cảnh đó bạn có làm thế ko? Ý mình là đi cùng 1 ngừoi lạ có thể nguy hiểm đấy. Nhưng mạo hiểm 1 chút lại là điều rất hấp dẫn mà phải ko 😉

 

Con ngừoi ngày nay có lẽ quá xem thừong sức mạnh của những cuộc trò chuyện cởi mở. Nhiều chàng trai hay cô gái hỏi mình làm sao để khiến cô ấy/anh ấy thix mình. Mình trả lời: “Dễ lắm, nói chuyện với ngừoi ta đi.”.  Thế mà họ ko tin. Có cặp thì rủ nhau đi cine, có ngừoi thì rủ nhau đi triển lãm, hội chợ, nhà sách. Họ cố tìm cho mình 1 công việc gì đó để cả 2 có thể cùng làm khi đi với nhau. Mình thì nghĩ: “Sao lại phải thế? Gặp nhau chỉ có vài tiếng mà lại còn dành thời gian làm những việc ko đâu vào đâu thế kia.”. Cứ như là sợ gặp nhau mà ko có chuyện gì để làm thì kì cục lắm vậy ấy. Hay ngừoi ta sợ phải dối diện với ngừoi kia nhỉ? Ko biết, có lẽ cả 2. Nhưng với mình thì ko buổi hẹn hò nào đẹp và đầy bận rộn bằng 2 con ngừoi cùng ngồi lại tâm sự với nhau. Có thể nói về những chuyện rất là ko đâu, dây cà ko ra dây muống. Chuyện tuổi thơ, những kỉ niệm đã trải qua, những việc đặc biệt mình từng làm, những nơi mình từng đi, những con ngừoi mình từng gặp. Nếu thực sự hoà hợp, cả 2 có thể nói chuyện hàng giờ ko biết chán. Thế làm sao để biết nói chuyện thế nào là hợp nhau?  Khổ lắm. Nói chuyện với nhau đi.

Đoạn mình thix nhất trong Before Sunrise là khi Jessie và Celine ngồi uống cà phê với nhau. 2 ngừoi lần lựot thay phiên đóng vai 1 ngừoi bạn của ngừoi kia. Một ngưòi giả vờ gọi cho ngừoi kia để kể về chuyện mình vừa gặp 1 anh chàng/cô nàng trên xe lửa. Bằng cách đó, họ chia sẻ cảm nghĩ của mình về đối phưong 1 cách vừa công khai lại vừa ko lố bịch. Sao mà lại yêu đến thế cơ chứ? :3 >.< @#%&^#  Celine lúc đó bảo, dừong như cô đã yêu Jessie ngay từ lúc ở trên tàu, khi nghe anh kể về việc nhìn thấy hồn ma của bà mình lúc nhỏ. Mình ko thể nào đồng ý hơn với cô đâu. Ai lại ko thể yêu 1 hình ảnh vừa ngây thơ, vừa mơ mộng lại vừa chân thật đến thế chứ. Nếu Jessie ngị rằng sẽ bị Celine cừoi, thì anh đã ko bộc bạch với cô kỉ niệm đó. Nếu anh ko tin tưỏng nơi cô thì đã ko kể cho cô câu chuyện đó. Tóm lại khi mình cho phép ngừoi khác đi trái tim mình, thì có nghĩa là mình cũng có thể bứoc vào trái tim của đối phưong. Quan hệ giữa ngừoi và ngừoi luôn là sự kết nối 2 chiều như thế đó. Cho đi cũng là nhận lại. Cho nên có thể nói, yêu 1 ngưòi có khi chỉ mất 1 khoảnh khắc mà thôi.

(to be cont)

Advertisements

Bảo vệ: [My Diary] Ko biết đặt tựa thế nào nữa


Nội dung này được bảo mật. Hãy nhập mật khẩu để xem tiếp:

Bảo vệ: [My Diary] Begin Again


Nội dung này được bảo mật. Hãy nhập mật khẩu để xem tiếp:

[Film Diary] Sinister (2012)


Chiều này dự là đi xem Django Unchained với bạn nhưng học ra thì nó trễ suất mất tiêu rồi nên đành thôi (chắc lại đi xem mình ênh cho lẹ vậy =.=). Nhưng mà bù lại thì đưọc xem 1 phim miễn phí ở trừong. Ngặt nỗi là phim kinh dị mới đau (ko hảo cái loại này lắm =.=) Xem giữa chùng thôi phải đi về nhưng vẫn bị sờ sợ tới giờ. È, lâu ùi ko coi phim kinh dị nên hơi bị yếu thần kinh >.<. Ờ thì tuần trứoc có coi Insidious nhưng mà lúc đó vừa coi vừa lứot fb nên ko có tập trung. Kì này ở trong cái khán phòng tối om, tai mắt để hết vào trong cái phim nên độ ớn lạnh của nó tăng lên đáng kể =.=!

Phim Sinister có anh Ethan đóng chánh (cũng tại thế mà từ dự tính ban đầu xem 10′ rồi ra kéo thành 1 tiếng rữoi đồng hồ ;]] ). Nd kể về 1 nhà văn nổi tiếng chuyên viết truyện trinh thám dựa những vụ án mạng bí ẩn có thật. Để điều tra và lấy cảm hứng cho cậu chuyện của mình, anh ta dọn cả gia đình mình tới ở trong 1 căn nhà mà chủ nhân trứoc của nó bị giết chết 1 cách thần bí. Từ đây, anh và gia đình mình liên tục bắt gặp những hiện tựong ma quái ko giải thix dc xảy ra trong ngồi nhà…

Nd thì cũng na ná các phim kinh dị khác của Mĩ, nhưng mà đã là phim kinh dị Mỹ thì luôn biết cách àm khán giả đứng tim với những trò hù ma kinh điển của mình. Cái kiểu im im căng như dây đàn của nó rồi 1 sự việc gì đấy bất thình lình xảy ra kết hợp với âm thanh thiệt rùng rợn. Coi tới nửa phim mà máu me trong ngừoi mình nó đông cứng hết cả, tim đập thiếu điều muốn nhảy ra ngoài 😐 Đấy gọi là xem trong cái phòng đầy ngừoi đấy nhá. Xem 1 mình chắc mình xỉu từ sớm rồi >s<. Bên cạnh đó, diễn xuất của Ethan và cô vợ cũng góp phần tăng sự kịch tính của phim Phim kinh dị thừong rất yếu trong vấn đề phát triển và tạo chiều sâu cho nv. Sinister đã tránh dc lỗi này. Nó khắc hoạ rất rõ nét tính cách và con ngừoi của anh nhà văn và cho thấy sự xáo trộn nghiêm trọng trong đời sống gia đình của anh. Việc chọn Ethan là 1 dv chuyên đóng vai tâm lí là 1 quýêt định sáng suốt. Vì Ethan đã diễn rất đạt vai 1 ngừoi chồng ngừoi cha vì quá đam mê đeo duổi sự nghiệp mà vô tình đẩy cả gia đình vào cảnh nguy hiểm. Một bài học rút ra từ phim: có gia đính rồi làm việc gì cũng phải nghĩ tới vợ con trứoc tiên chứ ko thể cứ ích kỉ nghĩ cho bản thân mình, các anh đàn ông phải rút kinh nghiệm đó nha ;))

Đang xem trên mạng về kết cục của phim. Thấy có vẻ là hình như cúi cùng cả nhà chết hết 😐 May là đi về lun, coi tới hết chắc đêm nay hết ngủ. Tới cái poster của nó còn ko dám post vào đây. Nhìn thấy lại nổi lên 1 cơn rùng mình >”< Túm lại sau phim này rút kinh nghiệm là lần sau có coi phim ma thì phải ăn thiệt no cho vững bụng vững dạ rồi coi. Có thực mới vực dc đạo mà. Hì :>

[Sưu tầm] A review for Before Sunset on IMDB


Chỉ là 1 bài review phim rất ý nghỉa và chân thực mà mình mún lưu giữ lại để đọc và chiêm nghiệm.

Read the rest of this entry

%d bloggers like this: